XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

nào thì ta cũng là người của triều đình, Trần lão gia mặc dù cảm ơn ta đã mang tin tức tới nhưng nói chuyện vẫn có chút tránh né, nhưng ông ta cho rằng không nói thì ta không biết mộ huyệt ở đâu sao?”
Bạch Tiểu Bích cười nói: “Trầm công tử cùng sư phụ ta, có hai vị phong thủy tiên sinh cao minh bậc thầy ở đây, còn sợ tìm không ra sao?”
Trầm Thanh nghe vậy vội nói: “Bạch Tiểu Bích quá lời rồi, Trầm Thanh sao dám so sánh với Ôn đại ca.”
Ôn Hải chỉ cười mà không nói.
Bạch Tiểu Bích lại nói: “Không phải ta quá khen, là Trầm công tử quá khiêm nhường.”
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đi tới cửa sông.
Cửa sông này thường được gọi là miệng trai, lý do thập phần thú vị, cát sông chảy qua nơi đây sẽ chia làm hao phần, bờ bên kia núi non trập trùng, địa chất cũng thay đổi, sườn núi toàn đá xanh, hai cánh cung khép lại ở giữa, cạnh mỏng như dao gọt, cao chừng mười trượng, giống hệt một con trai dựng đứng, nửa thân vùi sâu vào trong cát, miệng trai khép chặt, nhìn phía xa trông rất sống động, như thể đang cố mình vùi xuống cát sâu.
Bạch Tiểu Bích hỏi Ôn Hải: “Không trách được gọi là sông trai, nơi này có huyệt tốt sao?”
Ôn Hải bây giờ mới lên tiếng: “Là Trầm huynh đệ tới tìm huyệt, sao ngươi không đi hỏi hắn?”
Trầm Thanh mỉm cười, đang định lên tiếng thì đỉnh núi bờ bên kia vang lên tiếng huyên náo, tiếp đó là hơn một trăm thôn dân chạy qua, người nào cũng mang theo đòn gánh cùng cuốc xẻng, bộ dáng hùng hùng hổ hổ.
Bạch Tiểu Bích cả kinh nói: “Bọn họ đi đánh nhau sao?”
Trầm Thanh nhíu mày: “Bờ bên kia có hai thôn xóm, một thôn theo họ Chu, một thôn mang họ Triệu, họ Triệu đông đảo hơn cả, những người này dường như đang hướng tới Triệu gia.”
Ôn Hải lại nói: “Chắc là hai thôn xảy ra tranh chấp, vừa lúc chúng ta cũng muốn qua đó, không bằng thuận tiện xem một chút.”
Có lẽ là do thường xuyên có người qua sông vào thành nên sông tuy nhỏ nhưng cũng có cầu gỗ, tuy chỉ là một cây cầu gỗ đơn giản làm bằng mấy thân cây lớn. Bạch Tiểu Bích vừa bước lên cầu, chỉ thấy dưới chân lắc lư, cả gan bước thêm mấy bước thì thấy đầu óc choáng váng, vội vàng dừng lại, thấy Ôn Hải đã đi phía trước, nàng theo bản năng đưa tay, muốn cầu cứu Trầm Thanh ở phía sau.
Vậy mà Trầm Thanh chậm chạp không theo kịp, ngượi lại khó hiểu hỏi: “Sao Bạch cô nương không đi?”
Hắn vừa mới dứt lời, Ôn Hải ở phía trước quả nhiên dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Dưới chân nước chảy không ngừng, nhìn chiếc cầu như đang lắc lư phía trước, Bạch Tiểu Bích cảm thấy cả người như lung lay theo, đành phải ngồi xổm xuống, đau khổ kêu lên: “Sư phụ!”
Chỉ trong chốc lát, một cánh tay đưa đến trước mặt nàng.
“Không nên nhìn xuống!” thanh âm bình tĩnh của Ôn Hải vang lên.
Sư phụ rốt cuộc cũng không phải là phụ thân, bị vị sư phụ trẻ tuổi lôi kéo, cảm giác thực không tự nhiên, nhất là xung quanh không chỉ có hai người bọn họ. Bàn tay kia thật ấm áp, cảm giác sợ hãi bị khống chế nhưng thủy chung cũng không mất đi, Bạch Tiểu Bích cúi đầu không dám nhìn mặt hắn, mãi đến khi Ôn Hải buông tay nàng ra, nàng mới quay đầu lại trừng Trầm Thanh, lại thấy hắn đang nhìn mình cười, nụ cười có chút ranh mãnh.
Trầm Thanh giả bộ nghiêm giọng nói: “Thầy trò vốn không phải người ngoài, Trầm Thanh mặc dù kính sợ sư phụ nhưng thường ngày cũng rất thân thiết với người, Bạch cô nương không nên sợ hãi sư phụ như vậy.”
Ôn Hải nghe vậy liền dừng cước bộ, xoay đầu nhìn nàng hỏi: “Ta đáng sợ như vậy?”
Đi theo hắn lâu như vậy, Bạch Tiểu Bích cũng có thể hiểu được đôi điều, hắn mặc dù không biểu lộ cảm xúc nhưng trong lòng chắc chắn đang chê cười mình, nên mới cố ý hỏi như vậy. Bạch Tiểu Bích vội vàng lắc đầu, nói quanh co: “Không có!”
Ôn Hải “nha” lên một tiếng, bước lại gần nàng.
Bạch Tiểu Bích vội vàng lui lại phía sau.
Ôn Hải cũng không để ý nàng, lại tiếp tục đi về phía trước.
Bạch Tiểu Bích ngây người một hồi lâu mới hiểu được, hắn chính là cố ý hùa theo Trầm Thanh khi dễ nàng mà!
Trầm Thanh bước ngang qua nàng, cười hỏi: “Bạch cô nương không đi sao?”
Biết hắn cố ý, Bạch Tiểu Bích thật hận không thể xé rách miệng hắn mà, lại sợ nếu rớt lại phía sau sẽ bị hắn chọc ghẹo liền nghiêm mặt, làm như không để ý tới hắn, vội vàng đuổi theo Ôn Hải.






Tiếng người trong tảng đá!
Triệu gia có một hồ nước rất lớn dùng để trữ nước, giờ phút này thôn dân hai xóm ở trên bờ hồ giằng co, một vài người ăn mặc trưởng giả ở giữa đám người nói chuyện, chỉ trích lẫn nhau, chắc là thân hào có tiếng trong thôn.
Trầm Thanh hỏi những thôn dân đang tức giận ở phía bên trái: “Xảy ra chuyện gì, sao không ai đi báo quan?”
Thôn dân kia không nhịn được nói: “Quan lão gia cũng không quản được.”
Trầm Thanh khuyên nhủ: “Có việc thì từ từ thương lượng, cần gì phải gây chiến?”
Ôn Hải không đáp, ngược lại quay sang hỏi Trầm Thanh: “Trầm huynh đệ thấy thế nào.”
Trầm Thanh thấp giọng nói: “Đúng vậy, đích thị là có cao nhân đi qua điểm phá nó, họ Triệu vốn có