Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.
“Ta nói đùa thôi, tam công tử đừng để trong lòng.”
Trần Kỳ ngược lại cười cười nói: “Bạch cô nương nghĩ vậy, ta rất vui.” Nói rồi nhìn sắc trời: “Gia phụ nói hôm nay sẽ dẫn ta đi bái phỏng Tri huyện đại nhân, ta đi ra ngoài một chuyến, nếu cô nương cảm thấy buồn chán, không ngại tới tìm nhị tỷ nói chuyện.”
Bạch Tiểu Bích gật đầu cảm ơn.
Trần Kỳ lưu luyến nhìn nàng một lúc rồi mới quay người đi ra cửa.
Sau giờ ngọ rồi mà Ôn Hải cùng Trầm Thanh còn chưa trở lại, Bạch Tiểu Bích vô cùng nhàm chán, quyết định một mình ra ngoài. Trên đường người qua kẻ lại tấp nập, khuất ở phía xa, ngõ hẻm kia trông có vẻ vắng lạnh, rất ít người ra vào, bất tri bất giác đi tới nơi đây, Bạch Tiểu Bích bồi hồi một lúc lâu, thủy chung không dám đi vào, huống chi… gặp hắn cũng không biết nên nói gì, ngẩn người một lúc lâu rồi quyết định trở về.
Vừa quay đầu thì thấy một thân ảnh quen thuộc ở phía xa. Đấy không phải là Trần nhị tiểu thư cùng thiếp thân nha hoàn sao? Bạch Tiểu Bích muốn lên tiếng gọi nhưng lại sợ ở trên đường cái hô to gọi nhỏ sẽ khiến người ta chê cười, không cách nào khác đành phải đẩy nhanh cước bộ. Nhị tiểu thư dường như rất vội vàng, mang theo thiếp thân nha hoàn đi rất nhanh, Bạch Tiểu Bích đuổi theo đến đuối sức, qua một con hẻm nhỏ, chủ tớ hai người đi vào một nhà khá bình thường.
Bạch Tiểu Bích theo vào, phát hiện bên trong là một cửa tiệm bán vải, vải vóc rất thô, mấy phụ nhân vây quanh một chỗ chọn lựa, nàng nhìn quanh mà không thấy nhị tiểu thư cùng nha hoàn kia đâu cả, vội vàng đi tới hỏi chưởng quầy: “Vị tiểu thư vừa vào đây đi đâu rồi?”
Chưởng quầy đang giới thiệu vải cho khách nhân, thuận miệng đáp: “Cô nương hỏi vị tiểu thư kia? Hình như đã vào bên trong thử đồ, nơi này nhận may cả xiêm y.”
Đường đường là Trần nhị tiểu thư mà lại may đồ ở một nơi như thế này? Bạch Tiểu Bích không cách nào giải thích được, đúng lúc này thì cửa trong bị người đẩy ra, thiếp thân nha hoàn cúi đầu đi ra.
Bạch Tiểu Bích đang định lên tiếng thì lại nghe thấy bên trong vang lên giọng nói trầm thấp của nữ tử: “Còn không tới sông trai đi.”
Nha hoàn bước nhanh ra ngoài cửa.
Bạch Tiểu Bích cảm thấy thanh âm nhị tiểu thư có gì đó không đúng lắm, dáng vẻ nha hoàn nhìn cũng rất quen mắt, cẩn thận nhìn kỹ lại khiến nàng thiếu chút nữa kinh hô một tiếng – đó đâu phải là thiếp thân nha hoàn gì chứ, rõ ràng là nhị tiểu thư mặc quần áo nha hoàn.
Nhị tiểu thư ra ngoài, vậy bên trong nhất định là vị thiếp thân nha hoàn, các nàng đổi y phục cho nhau là để tiện ra sông làm việc gì sao? Dù sao thì tiểu thư khuê các cũng không thể một mình ra khỏi thành, Bạch Tiểu Bích cảnh giác, chuyện Phạm gia cùng Trịnh gia đều hỏng trong tay bọn họ, chẳng lẽ lần này Diệp Dạ Tâm muốn mượn tay nhị tiểu thư làm chuyện xấu gì?
Nghĩ tới đây, nàng bất chấp tất cả, vội vàng chạy ra ngoài.
Trong ngõ hẻm hẻo lánh, người mở cửa là một nam nhân chừng ba mươi tuổi, thấy nàng liền cười nói: “Bạch cô nương tới tìm Diệp công tử sao, thật không may, công tử vừa mới ra ngoài rồi.”
Tuy nam nhân đối diện mặc y phục của hạ nhân nhưng Bạch Tiểu Bích cảm thấy hắn không giống hạ nhân chút nào, nghi hoặc hỏi: “Ngươi biết ta sao?”
Hạ nhân kia cười nói: “Diệp công tử có nói, nếu có cô nương nào đến tìm công tử thì hẳn là Bạch cô nương, công tử sợ tiểu nhân chậm trễ sẽ khiến cô nương tức giận nên cố ý dặn dò.”
Bạch Tiểu Bích thẹn thùng hỏi: “Không biết Diệp công tử đi đâu rồi?”
Hạ nhân kia cười cười: “Công tử đã ra khỏi thành từ buổi trưa!”
Nhị tiểu thư cũng ra khỏi thành, hắn cũng đi, không phải quá trùng hợp đi? Bạch Tiểu Bích có chút kinh nghi, thuận miệng nói vài ba câu nữa rồi rời đi.
Cả khúc sông không một bóng người, sắc trời âm trầm, vách núi hình con trai ở bờ bên kia như cũ sừng sững đứng đó, thậm chí còn thêm phần sinh động, thôn dân trong núi đang vội vàng hoàn thành nốt công việc dang dở, kéo ba kéo bốn theo đường lớn trở về. Ra khỏi thành, Bạch Tiểu Bích một mạch đi thẳng tới nơi này nhưng cũng không thấy bóng dáng nhị tiểu thư đâu cả, nhìn cây cầu độc mộc, nàng khẽ cắn răng, chậm chạp đi lên, đi vài bước lại nhắm mắt ngồi xổm xuống nghỉ một lúc, tuy chậm nhưng cũng thuận lợi qua sông.
Trước mặt chính là hai vách núi đá, giữa khe đá còn có một ít thực vật, căn bản không thể nào leo lên được, biện pháp duy nhất chính là từ phía sau leo lên.
Bạch Tiểu Bích vòng qua chân núi, quả nhiên thấy nhị tiểu thư đang vội vã đi vào trong rừng cây, tâm tình sung sướng, đang định lên tiếng gọi thì một cánh tay từ phía sau vươn tới che miệng nàng.
“Tiểu nha đầu!” giọng nói mang theo vài phần trách cứ vang lên bên tai nàng.
Nhận ra thanh âm của hắn, tâm Bạch Tiểu Bích nhất thời buông lỏng.
Diệp Dạ Tâm buông nàng ra, cười nói: “Suốt ngày chạy loạn khắp nơi, tiểu nha đầu sắp thành dã nha đầu tới nơi rồi.”
Không nghĩ tới trong mắt hắn nàng lại là một “dã nha đầu”, Bạch Tiểu Bích quẫn bách cúi đầu.
Hắn nhịn không được cười nói: “Còn không chịu nghe lời? Trễ thế này còn dám ra khỏi thành một mình.”
Bạch Tiểu