Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.
đi, ta sẽ vào sau.”
Bộ dáng hai người nhìn qua vô cùng chật vật, lúc xuống núi đã khiến không ít người chú ý, Bạch Tiểu Bích biết hắn vì tránh tị hiềm nên cũng gật đầu đáp ứng, trực tiếp đi vào thành.
Đợi cho bóng nàng khuất ở phía xa, nữ tử áo đen cùng một người áo xanh khác đồng loạt xuất hiện bên cạnh Diệp Dạ Tâm.
Nữ tử áo đen cúi đầu nói: “Thân phận thiếu chủ không tầm thường, thật sự không đáng giá, vạn nhất đêm qua…”
“Chỉ bằng mấy mũi tên bắn lén đó mà muốn giết được ta?” Diệp Dạ Tâm cắt ngang lời nàng ta, ánh mắt thủy chung không rời khỏi cửa thành: “Nếu không làm như vậy, nàng cũng sẽ không tin ta.”
Nữ tử áo đen nghe vậy lại nói: “Thuộc hạ nghĩ chuyện lần này không ổn, người Trầm gia thì không đáng nói, nhưng hình nhưu họ Ôn kia cũng đã nghi ngờ rồi.”
Diệp Dạ Tâm thản nhiên nói: “Nếu hắn đã sớm nghi ngờ thì cũng không cần sợ hắn biết, nha đầu này không tin ta thì nhất định cũng không hoàn toàn tin tưởng hắn, ta thấy mọi chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài, mặc dù hắn ngoài mặt liên thủ cùng Trầm tiểu công tử, đầu quân cho triều đình, nhưng mục đích của hắn dường như không phải giàu sang phú quí. Mấy lần trước đạt được quá dễ dàng, ta thật sự có chút hoài nghi nhưng lại không dám vọng động, ngươi xem có thể điều tra được thế lực phía sau hắn không?”
Nữ tử áo đen trầm ngâm trong chốc lát rồi nói: “Cũng tốt, nha đầu kia đã hướng về phía chúng ta, sau này mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, nhưng nếu bên kia tiếp tục hạ thủ với nàng ta thì sợ mọi chuyện sẽ xấu đi.”
“Hoàng thượng quả nhiên là Hoàng thượng, hắn là ngại giang sơn này quá dài rồi sao?” Diệp Dạ Tâm cười nói: “Cũng may có Trầm tiểu công tử, hắn vừa thuyết phục họ Ôn huynh liên thủ, hẳn cũng có lòng lập công, há lại để cho mọi chuyện xấu đi, chuyện này hắn nhất định sẽ xử trí tốt, chúng ta không cần lo lắng.”
Nữ tử áo đen lập tức lên tiếng hỏi: “Thiếu chủ tính toán xử trí nàng ta như thế nào?”
Biết nàng ta đang ám chỉ tới người nào, Diệp Dạ Tâm không trả lời mà nói sang chuyện khác: “Đêm qua ta đã xem qua rồi, đúng là rất hay!”
Nữ tử áo đen nghe vậy, vui mừng hỏi: “Thiếu chủ có biện pháp?”
“Trai ngọc sinh châu, lấy ra thật không dễ nhưng không phải là không thể, ta tự có đạo lý,” Diệp Dạ Tâm giơ tay ý bảo nàng ta không cần nói gì nữa, “Ngươi trở về đi, phái thêm người ngó chừng Trần phủ, lưu ý động tĩnh của bọn hắn, viết thêm một lá tư để cho lão nhân gia ngài yên tâm.”
Nữ tử áo đen đáp ứng.
Đợi nàng đi rồi, Diệp Dạ Tâm mới bình tâm lại: “Thạch tướng quân, bên kia nói thế nào?”
Người áo xanh lập tức tiến lên, thấp giọng nói: “Thiếu chủ có ân với bọn họ, bọn họ sớm đã nghe theo lệnh của người.”
Diệp Dạ Tâm vuốt cằm.
Người áo xanh lại nói: “Thuộc hạ có điều không rõ, Thất Nga đối với thiếu chủ một lòng trung thành, vì sao thiếu chủ…”
Diệp Dạ Tâm thong thả bước về phía cổng thành: “Nàng là do cha ta phái tới!”
Bạch Tiểu Bích vừa vào tới cửa thành đã bắt gặp Trần Kỳ đang dẫn theo vài tên nha dịch ra khỏi thành, thần thái lo lắng, thì ra hắn vừa nghe tin Bạch Tiểu Bích một đêm không về liền tự mình đi huyện nha, dẫn người ra khỏi thành tìm kiếm, giờ phút này thấy nàng bình yên trở lại mà không hỏi thất kinh.
Qua một đêm mưa, y phục trên người đã nhăn hết cả, đầu tóc cũng có chút rối, Bạch Tiểu Bích cũng biết bộ dáng mình hiện tại rất chật vật, lúng túng lên tiếng: “Trần công tử!”
Nữ hài tử ra ngoài một mình cả đêm không về là một chuyện rất nghiêm trọng, Trần Kỳ ngăn nàng, xoay người tìm lý do đuổi đám nha dịch về phủ nha, sau đó mới dẫn nàng về phủ.
“Bạch cô nương không sao chứ?”
“Không có chuyện gì, chỉ là mắc mưa một đêm thôi.”
Trần Kỳ có lòng dò xét, nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm: “Ta nghĩ Bạch cô nương sẽ không một mình ra ngoài mà không về, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?”
“Hôm trước ta nghe nói ở sông trai xảy ra chuyện kỳ lạ, trong tảng đá cạnh sông có tiếng người, vì hiếu kỳ nên muốn đi xem.” Chuyện này liên quan tới danh tiết của nhị tiểu thư, nguyên nhân thật sự khiến nàng ra khỏi thành đương nhiên không thể nói cho hắn biết, Bạch Tiểu Bích thuận miệng thêu dệt một lý do rồi kể sơ qua chuyện trên núi đêm qua, lần nữa bỏ qua việc Diệp Dạ Tâm cứu nàng, chỉ nói tình thế cấp bách nên trốn trong rừng cây, ở trong hang động một đêm, tới hừng đông mới dám xuống núi.
Trần Kỳ làm quan trước giờ vô cùng thuận lợi, chưa từng gặp phải những chuyện này, đối với lời nàng nói hoàn toàn không chút nghi ngờ, chỉ cảm thán mọi chuyện quá nguy hiểm rồi trách nàng: “Bạch cô nương không nên ra khỏi thành một mình, khiến Ôn huynh lo lắng thì thôi, nếu chỉ vì nhất thời tò mò mà uổng phí tính mạng chẳng phải là rất không khôn ngoan sao?”
Bạch Tiểu Bích vội nói: “Tam công tử dạy rất đúng!”
Thấy nàng xấu hổ, Trần Kỳ không đành lòng, nhẹ giọng an ủi: “Thôi, cũng không trách cô nương được, là ta sơ suất, vốn nên để nha hoàn đi theo cô nương mới đúng.” Thấy quần áo nàng không chỉnh tề, sợ truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới danh tiết của nàng, vội nói: “Trước cứ trở về đã, Ôn huynh còn đ