XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

g trở nên mơ hồ, hơi thở nóng rực của phái nam ngày càng gần, nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, hô hấp khiến lồng ngực hai người không ngừng ma sát, hỏa khí bắn ra thiêu đốt không gian chung quanh. Bạch Tiểu Bích không biết nên làm thế nào, chính xác hơn mà nói thì cảm giác lúc này của nàng hệt như đang đứng trước vách núi, chỉ cần sẩy chân một chút là sẽ rơi xuống vực thẩm, trong lòng không khỏi khẩn trương cùng lo sợ.
Không biết qua bao lâu, sức nặng trên người đột nhiên giảm bớt, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, kéo nàng đứng dậy: “Còn lộn xộn nữa, chỉ sợ chưa qua được đêm nay chúng ta đã bị cảm lạnh rồi.”
Bạch Tiểu Bích trầm mặc, cũng có lẽ là nàng đang bối rối, có lẽ là cảm thấy lạnh nên hai tay không ngừng run lên.
“Là ta hại ngươi mắc mưa, nếu ngươi bị bệnh, bảo ta yên tâm thế nào được,” Diệp Dạ Tâm lần nữa ôm lấy nàng, nhưng cũng không ôm chặt như lần trước, “Người ta muốn tìm sinh vào giờ Thìn, mạng cách của ngươi có chút cổ quái, rất có phúc đức, có thể là phúc tinh của người kia nên ta nghĩ hắn nhất định sẽ đến tìm ngươi.”
Bạch Tiểu Bích nghe hắn giải thích, trong lòng không khỏi nghi hoặc, Ôn Hải mang nàng theo cũng vì nguyên nhân này sao? Đây chính là ngọn nguồn gây ra những chuyện cổ quái chung quanh nàng sao? Bạch Tiểu Bích thở dài nói: “Không trách ngươi lại gạt ta đi hỏi bát tự của sư phụ, người nọ là ai? Các ngươi tìm hắn làm gì?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời, chẳng qua khẽ thở dãi, vỗ nhẹ đầu nàng nói: “Biết quá nhiều đối với ngươi cũng không tốt, chỉ cần ngươi không che giấu hắn thì ta cũng sẽ không bao giờ thương tổn ngươi.”
Bạch Tiểu Bích đương nhiên tin tưởng lời hắn nói, thương tổn một nữ nhi bình thường như nàng cũng chẳng có ích lợi gì, nàng suy nghĩ một lúc rồi thấp giọng nói: “Ta tin tưởng Diệp công tử, nhưng… ngươi cùng sư phụ ta đối đầu, ngươi sẽ đối phó với hắn sao?”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng: “Ngươi lo lắng cho hắn sao?”
Bạch Tiểu Bích cúi đầu nói: “Ngày trước ta gặp rủi ro, là hắn đáp ứng thu ta làm đồ đệ, cho ta cơm ăn áo mặc…” càng nói càng cảm thấy có chút nghẹn ngào, thanh âm cũng nhỏ dần đi: “Bất luận vì nguyên nhân gì mà hắn chấp nhận giữ ta lại bên cạnh thì hắn cũng vẫn là sư phụ của ta, là người có ân với ta, ta không thể hại hắn.”
Diệp Dạ Tâm trầm mặc một hồi lâu rồi cười gọi: “Tiểu nha đầu!”
Bạch Tiểu Bích lại nói: “Nếu Diệp công tử không đáp ứng, ta liền không giúp ngươi.”
Diệp Dạ Tâm cười nói: “Người ta muốn đối phó vốn không phải là hắn.”
Bạch Tiểu Bích thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một lát, trầm ngâm nói: “Suốt một năm qua ta gặp cũng không nhiều người lắm, dường như cũng không có ai sinh giờ Thìn cả, huống chi ngươi cũng đã nói mạng của có chút cổ quái, ta với hắn có thể có liên quan với nhau, cũng có thể không hề quen biết, có khai nào các ngươi… tìm nhầm người rồi không?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời mà hỏi ngược lại nàng: “Nếu một ngày kia ngươi gặp được hắn, ngươi có thể nói cho ta biết không?”
Bạch Tiểu Bích nhìn hắn nói: “Đương nhiên!”
Diệp Dạ Tâm cười: “Người nọ cùng người có chút duyên phận, chỉ sợ đến lúc đó ngươi không chịu.”
Trải qua chuyện vừa rồi, Bạch Tiểu Bích lại liên tưởng tới thái độ của hắn đối với những cô nương kia, vốn đã không thích nên âm thầm hạ quyết định muốn cách xa hắn một chút ít, nhưng nghe hắn nói như vậy vẫn không nén được bực mình: “Diệp công tử nhiều lần cứu giúp, chẳng lẽ ta lại không hiểu được hai chữ đền ân? Nếu sư phụ ta thật sư đang tìm hắn, nếu ta có gặp được, ta sẽ nói cho sư phụ biết, ta nhất định cũng sẽ nói cho ngươi biết.” Vừa nói vừa muốn lách người ra khỏi vòng tay hắn.
“Vẫn dễ dàng tức giận như vậy,” Diệp Dạ Tâm chế trụ nàng, cười nói: “Là ta nói sai, sau này không nói chuyện này nữa, mau ngủ đi, đợi hừng đông sư phụ ngươi nhất định sẽ dẫn người tìm tới.”
Cảm giác ấm áp trên người khiến nàng hết sức thư thái, mơ mơ màng màng ngủ hết một đêm, đợi Bạch Tiểu Bích tỉnh lại thì phát hiện hai người đã không còn ở trong thạch động nữa, mà là đang dựa vào một tảng đá lớn. Sau một đêm mưa, ánh nắng mặt trời trở nên trong lành hơn cả, khí trời tháng tư vốn rất ấm áp, y phục trên người cũng đã gần khô hẳn.
Diệp Dạ Tâm như cũ ôm nàng trong lòng, mỉm cười nói: “Vốn muốn để cho ngươi ngủ thêm chốc lát, nhưng sư phụ ngươi chắc đang rất gấp.”
Bạch Tiểu Bích vội vàng đứng dậy.
Hai người không ai đề cập tới chuyện đêm qua, theo đường thôn dân lên núi lễ phật để xuống núi, dọc đường gặp rất nhiều tiều phu lên núi đốn củi nhưng không thấy bóng dáng tên hắc y nhân nào cả, nghĩ là ban ngày bọn họ không tiện xuất hiện, nếu bị coi là thổ phỉ sẽ kinh động tới quan phủ.
Đi lên cầu độc mộc, Diệp Dạ Tâm xoay người, đưa tay về phía nàng.
Bạch Tiểu Bích nhìn bàn tay hắn đưa trước mặt mình, dè dặt nói: “Diệp công tử đi trước đi.”
Diệp Dạ Tâm ra hiệu cho nàng nhìn xuống chân mình, mỉm cười nói: “Giày cũng đã làm rồi, ngươi chính là muội muội của ta, sợ cái gì chứ?” Nói rồi đỡ lấy cánh tay nàng, dẫn nàng qua cầu. Diệp Dạ Tâm dẫn nàng đi tới cổng thành, dừng lại nói: “Ngươi vào thành trước