Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
Bích nhớ tới lý do mình tới đây, muốn lên tiếng hỏi hắn nhưng lại sợ khiến hắn giận như lần trước, ấp a ấp úng nói: “Trần nhị tiểu thư đổi y phục cùng nha hoàn để ra khỏi thành, ta sợ nàng ấy gặp chuyện không may nên mới đuổi theo.”
Diệp Dạ Tâm cười cười: “Ngươi không thể đi được.”
Bạch Tiểu Bích hiểu lầm ý hắn, sợ hãi hỏi lại: “Ngươi… thật muốn đối phó Trần gia?”
Diệp Dạ Tâm rất nhanh hiểu được ý nàng, bất đắc dĩ cười nói: “Nhị tiểu thư ra khỏi thành ta cũng thấy, nàng chính là đi gặp nam nhân, ngươi nói xem ngươi tới được không?”
Bạch Tiểu Bích ngây ngốc.
Diệp Dạ Tâm cúi xuống, nhìn nàng cười nói: “Nàng đi gặp Hứa công tử, tiểu nha đầu ngươi chạy đến là muốn phá đám?”
Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng hiểu được ý hắn, gương mặt thanh tú đỏ bừng, cúi đầu quẫn bách. Nhị tiểu thư tuổi còn trẻ mà đã thủ tiết, lâu ngày cảm thấy tịch mịch cũng không có gì khó hiểu, bất quá… nàng cũng không nghĩ tới công tử thế gia cùng tiểu thư khêu các lại dám lén ra ngoài gặp gỡ như vậy, bọn họ cũng thật quá lớn mật.
Diệp Dạ Tâm cười cười: “Ta đi theo ngươi đích thực là vì tìm một người, sự phụ ngươi cũng vậy, ta dù có đối phó ai đi chăng nữa cũng sẽ không bao giờ hại ngươi, ngươi vẫn không tin ta sao?”
Bạch Tiểu Bích vẫn cúi đầu nói: “Ta tin Diệp công tử, nhưng…”
Nàng còn chưa kịp nói nốt nửa câu còn lại thì đã thấy Trần nhị tiểu thư từ trong rừng cây đi ra, bộ dáng vội vã, sắc mặt dường như không tốt lắm, một đường qua cầu theo đường cũ đi về, chỉ chốc lát sau, một công tử trẻ tuổi mang theo hai nô bộc từ trên núi xuống, có vẻ như cũng vào thành.
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng: “Còn đang hoài nghi ta sao?”
Bạch Tiểu Bích hoàn hồn: “Bất luận như thế nào, Diệp công tử cũng đừng… nặng tay với Trần gia, được không?”
Diệp Dạ Tâm lần nữa cười nói: “Sư phụ ngươi cao minh như vậy, ngươi còn sợ ta động thủ sao?”
“Đối với ngươi…” Bạch Tiểu Bích muốn nói lại thôi, suy tư một hồi lâu mới nói tiếp: “Trần tam công tử là người tốt, ngươi muốn đối phó Lý gia thì không sao, nhưng đừng hại tính mạng người Trần gia.”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng hỏi: “Hắn tốt?”
Bạch Tiểu Bích thẹn thùng: “Ta thấy hắn chính trực, đối nhân xử thế rất ôn hòa, cho nên…”
Diệp Dạ Tâm mỉm cười gật đầu: “Trong mắt ngươi ai cũng là người tốt, chỉ có ta là xấu xa, cho nên ngươi không yên lòng?”
Bạch Tiểu Bích vội vàng lắc đầu nói: “Ta không có ý này!”
Nàng vừa dứt lời, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bông hoa, Diệp Dạ Tâm vội vàng kéo nàng lùi về phía sau mấy bước, bên tai có tiếng gió xẹt qua, sau đó là vài tiếng “keng” vang dội, một loạt ám khí hình bông hoa găm lên vách đá.
Bạch Tiểu Bích dị dọa, sắc mặt trắng bệch: “Là ai?”
Mấy chục bóng đen từ sau phiến đá nhảy ra, gương mặt bị khăn đen che mất.
Còn không kịp lên tiếng, trường kiếm đã hướng về phía hai người đánh tới.
Diệp Dạ Tâm mang theo Bạch Tiểu Bích lui về phía sau một trượng mới xoay người lại, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, chiết phiến trong tay đã mở ra, đầu nan quạt xuất hiện những lưỡi dao sắc bén dài chừng một tấc, một tên áo đen ngã xuống, máu tươi không ngừng phun ra nơi cổ, cả thân hình cao lớn co quắp trên đất.
Chiết phiến vẫn trắng tinh, một điểm nhỏ cũng không bị máu vấy bẩn.
Chưa từng thấy hắn giết người, Bạch Tiểu Bích cắn chặt môi kiềm chế tiếng hét đang chực xông ra.
Trong chớp mắt, mười mấy tên hắc y nhân ngã xuống. Những tên còn lại không khỏi kinh hãi, vội vàng lùi lại phía sau, một trận mưa tên ngay tức khắc bắn tới, đầu mũi tên có tẩm kịch độc. Diệp Dạ Tâm mang theo Bạch Tiểu Bích hoàn toàn không biết võ công, vừa chống trả lại phải bảo vệ cho nàng, cộng thêm những tên còn lại toàn là cao thủ, số lượng áp đảo, muốn xông ra quả thực khó khăn, nhất thời bị bức thối lui lên núi.
Đặc biệt phái ra nhiều cao thủ như vậy, có thể thấy người nọ một lòng muốn đẩy hai người vào chỗ chết, thấy bọn họ vây lại ngày càng gần, Bạch Tiểu Bích cố gắng trấn tĩnh nói: “Diệp công tử đi trước đi, không cần quan tâm tới ta!”
Diệp Dạ Tâm mượn cây cối trong núi để cản tên bắn tới, nghe nàng nói vậy, ánh mắt khẽ động, bàn tay nắm tay nàng nới lỏng.
Bạch Tiểu Bích thật ra cũng rất sợ hãi, thấy hắn buông lỏng tay mình, sắc mặt càng trắng hơn cả, cả người khẽ run lên, miễn cưỡng cười nói: “Một người chết so với cả hai cùng chết thì tốt hơn nhiều, Diệp công tử mau đi đi.”
Bạch Tiểu Bích vừa dứt lời, bên hông đột nhiên bị người ta giữ lấy, Diệp Dạ Tâm đột ngột ôm theo nàng nhảy lên, những hắc y nhân kia phát hiện tình huống không ổn, lập tức đuổi theo.
Trong núi cỏ dại um tùm, cây to vô số, không khí thập phần âm u, bất quá lại rất thích hợp cho hai người né tránh thích khách đuổi giết. Diệp Dạ Tâm ôm Bạch Tiểu Bích phi thân lên xuống, thấy thanh âm đuổi giết càng lúc càng xa dần, hắn thả người xuống một tảng đá. Diệp Dạ Tâm buông Bạch Tiểu Bích ra, xoay người đánh giá xung quanh.
Sắc trời ngày càng tối, hắn đứng gần như vậy mà nàng cũng chỉ thấy một mảng mơ hồ, chỉ nghe hắn cất tiếng nói: “Chỉ sợ bọn sẽ họ đuổi theo, ngươi ở chỗ này chờ ta, ta dụ