Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

ết người, sao hắn có thể hời hợt như thể không có chuyện gì xảy ra như vậy? “Tâm địa ngươi sao lại ác đến vậy?” Thấy hắn muốn lên tiếng, nàng vội ngắt lời nói: “Cho dù nhị tiểu thư có sai thì ngươi cũng không nên hạ thủ nặng tay như vậy, đây rõ ràng là ép nàng vào đường cùng. Ngươi hiến kế hại nàng, tại sao lại nói mình không bại hoại? Ngươi làm việc cho Ngô vương, coi mạng người như cỏ rác!”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng, im lặng không lên tiếng.
Sau khi hét lên như vậy, Bạch Tiểu Bích cũng cảm thấy mình thất thố, lời nói thật sự không hợp với thân phận chút nào, nhất thời quẫn bách, tức giận nói: “Tiếng xấu của Ngô vương không phải ngươi không biết, ngươi nhìn khắp thiên hạ này xem có bao nhiêu người thích hắn? Hơn nữa, hắn lại sai khiến ngươi làm những chuyện thất đức này, hèn hạ vô sỉ như vậy còn không bằng được người Lý gia, ngươi tại sao lại làm việc cho hắn? Vinh hoa phú quí thật sự quan trọng như vậy sao?”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng, thản nhiên nói: “Vinh hoa phú quí có ai mà không muốn, không phải sư phụ ngươi cũng vậy sao?”
Bạch Tiểu Bích trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi sao có thể so với sư phụ ta! Sư phụ ta cùng Trầm công tử mặc dù muốn lập công để được trọng thưởng nhưng bọn họ làm việc quang minh chính đại, chỉ giúp người chứ không bao giờ làm hại tới người khác!”
Diệp Dạ Tâm cười cười hỏi lại: “Quang minh chính đại?”
Bạch Tiểu Bích có chút sửng sốt cùng bất an, né tránh ánh nhìn của hắn: “Ít nhất cũng không giống ngươi… không chừa thủ đoạn nào…”
“Ta xấu xa đến vậy sao?” Diệp Dạ Tâm cắt ngang lời nàng, đột nhiên vươn tay kéo nàng tới trước mặt mình, cúi đầu nhìn nàng nói: “Tiểu nha đầu đừng quên, người xấu này đã cứu ngươi rất nhiều lần!”
Có thể đem những lời giễu cợt nói một cách ôn nhu như vậy, Bạch Tiểu Bích là lần đầu tiên chứng kiến bộ dáng này của hắn, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen nhánh kia, nội tâm có chút sợ hãi nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Vậy thì sao chứ, ngươi cứu ta chẳng qua là muốn lợi dụng ta, chờ ta hết giá trị lợi dụng rồi thì cũng khó nói ngươi sẽ làm gì với ta, ta căn bản không cần cảm kích ngươi.”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng: “Ngươi cho rằng ta sẽ đối với ngươi như thế nào?”
Nói tới nước này rồi, tất cả hồi ức tốt đẹp đều đã tan thành mây khói, bất luận có cố gắng như thế nào cũng không thể trở về như trước được nữa, Bạch Tiểu Bích không nói gì, dùng tay gạt nước mắt: “Ngươi yên tâm, ngươi đã cứu mạng ta nhiều lần, chuyện ta đáp ứng ngươi, ta nhất định làm được, ta sẽ giúp người tìm được người sinh giờ Thìn kia!”
Diệp Dạ Tâm gật đầu: “Vậy rất tốt!”
“Có tin tức ta sẽ tới tìm ngươi, xong chuyện này, chúng ra không ai nợ ai!” Bạch Tiểu Bích cúi đầu nhìn bàn tay hắn đang nắm lấy tay nàng: “Ngươi trước buông tay, ta phải đi về, nếu không sư phụ sẽ hoài nghi!”
“Sư phụ?” Diệp Dạ Tâm không những không buông mà còn dùng sức kéo nàng sát lại, thấp giọng cười nói: “Ta thấy hắn cũng không giống sư phụ của ngươi đâu!”
Sự ôn nhu phút chốc biến thành khinh bạc, Bạch Tiểu Bích đương nhiên hiểu được ý hắn, giận đến run người: “Vô sỉ!”, mắng rồi dùng hết sức thoát khỏi cánh tay hắn, vội vàng chạy ra khỏi rừng.
Bạch Tiểu Bích vội vã chạy vào cửa hậu viện thì nghe thấy tiếng khóc của Lý tiểu thư: “Nhị ca, bà mối kia là tới mai mối cho huynh?”
Lý Duẫn nhìn nàng cười nói: “Là phu nhân gọi nàng tới, là tiểu thư nhà họ Mai!”
Lý tiểu thư nghe vậy, xoay người muốn đi nói: “Tiểu thư cái gì chứ, ta nghe nói nhà nàng ta làm nghề đánh cá, ta đi tìm mẹ!”
Bạch Tiểu Bích nghe mà ngẩn người, phần lớn hôn nhân của người nhà giàu đều chú trọng môn đăng hộ đối để hỗ trợ lẫn nhau, Lý gia sao có thể để con trai mình lấy con gái nhà bần nông được? Chuyện này hẳn là do Lý phu nhân cố tình sắp xếp, không để cho nhị thiếu gia lấy con gái nhà có quyền có thế làm chỗ dựa.
Lý Duẫn vội vàng kéo nàng ta lại, mắng: “Hồ nháo!”
Lý tiểu thư ngước mắt nhìn hắn: “Nhị ca thật sự muốn kết hôn với Mai cô nương sao?”
Lý Duẫn trấn an nàng: “Gia cảnh bần hàn thì sao chứ, nhị ca cũng không quan tâm tới những thứ này, nghe nói tính tình cô nương kia rất tốt!” vừa nói vừa mỉm cười, xoa đầu nàng nói: “Tẩu tẩu tương lai nhất định cũng sẽ thương muội!”
Lý tiểu thư vừa nghe vậy, khóc càng lớn hơn: “Ta không cho phép! Huynh đã nói sau này sẽ mang ta ra ngoài phiêu bạt giang hồ, chỉ cần hai huynh muội chúng ta thôi, ta không cần tẩu tẩu!”
Lý Duẫn im lặng không nói.
Lý tiểu thư hất tay hắn, quay đầu bỏ chạy.
Lý Duẫn khẩn trương, muốn đuổi theo nhưng vừa quay đầu thì thấy Bạch Tiểu Bích đứng đó, lúng túng bước đến, cười nói: “Khi còn nhỏ hay nói đùa, tam muội từ bé đã rất ít khi được ra ngoài, nàng vẫn muốn ra ngoài học thêm kiến thức cho nên ta thường nói vậy để dỗ dàng, không ngờ nàng tưởng thật, khiến cô nương chê cười rồi!”
Thấy huynh muội hai người gắn bó như vậy, lại nghĩ tới thái độ của Diệp Dạ Tâm, Bạch Tiểu Bích càng thêm nản chí, hắn cuối cùng đã lộ rõ bản chất, kết quả này nàng chưa từng nghĩ đến, bao nhiêu ký ức tốt đẹp đều tan thành mây khói, ngay cả lừa mình dối người cũng khôn


Pair of Vintage Old School Fru