Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
g được.
Lý Duẫn thấy Bạch Tiểu Bích thất thần, kinh ngạc hỏi: “Bạch cô nương sao vậy?”
Bạch Tiểu Bích lắc đầu nói: “Không có gì, nhị công tử tốt với tam tiểu thư như vậy, thật khiến người ta hâm mộ!”
Lý Duẫn cũng không hỏi nhiều, nhìn nàng nói: “Vừa rồi hình như Ôn huynh có đi tìm cô nương.”
Bạch Tiểu Bích nghe nói Ôn Hải đi tìm mình, vội vàng nói cảm ơn rồi đi về phía thư phòng.
Vừa tới cửa đã thấy Trầm Thanh từ bên trong đi ra.
Sợ hắn nhìn mình có tâm sự, Bạch Tiểu Bích vội cúi đầu, đợi hắn đi qua rồi mới điều chỉnh lại tâm trạng, ngẩng đầu đi vào: “Sư phụ tìm ta có việc?”
Ôn Hải cầm bút đứng trước thư án, dáng người cao thẳng, phong thái lộ rõ vẻ tùy ý, có chút lạnh lùng mà lại thanh nhã, hắn cũng không nhìn Bạch Tiểu Bích, chỉ cúi đầu nhìn bức tranh trên thư án, thỉnh thoảng lại đưa một vài nét: “Không có chuyện gì thì không thể tìm đồ nhi hầu hạ sao? Đồ đệ ta suốt ngày chạy loạn, hình như rất bận rộn, ngay cả thời gian đi theo sư phụ cũng không có!”
Bạch Tiểu Bích không lên tiếng, chậm rãi đi tới gần thư án, nhìn bức tranh thủy mặc vẽ giang sơn khí thế hùng tráng, miễn cưỡng cười nói: “Trầm công tử nói sư phụ là người ôm chí lớn, quả thật không sai!”
Ôn Hải dừng bút, nhìn nàng hỏi: “Làm sao?”
Vinh hoa phú quí thật sự quan trọng đến độ khiến những người này vì nó mà không chừa thủ đoạn nào sao? Bạch Tiểu Bích thấp giọng hỏi: “Sư phụ nhất định phải làm quan sao?”
Ôn Hải tiếp tục vẽ: “Ngươi không thích quan lại chỉ vì bọn họ hoành hàng ngang ngược, ức hiếp dân chúng, nhưng nếu không làm đại quan thì cũng sẽ không có biện pháp sửa trị bọn họ, tạo phúc cho dân chúng, như vậy không tốt sao?”
Bạch Tiểu Bích chần chừ nói: “Ta nghe cha nói, quan lại thường bao che cho nhau, ngay cả người làm quan cũng sẽ có người làm quan lớn hơn người, trừ khi…” Bạch Tiểu Bích nói tới đây thì dừng lại kịp.
Ôn Hải nhìn nàng hỏi: “Trừ khi thế nào?”
Bạch Tiểu Bích trong lòng khẽ động, vô tình đối diện với ánh mắt của hắn, thấy trong đáy mắt kia chất chứa tự phụ cùng cuồng vọng lại không nén được sợ hãi.
Ôn Hải nhìn nàng cười hỏi: “Sao không nói nữa?”
Bích cắn môi, tuy nàng là đồ đệ của hắn, nói mấy chuyện này cũng không phải là không thể, nhưng không hiểu vì sao, những từ kia nàng làm thế nào cũng không nói ra được.
Ôn Hải dường như có ý định dồn ép nàng, nghiêng đầu nhìn nàng.
Bạch Tiểu Bích bị khí thế của hắn dọa sợ, không tự chủ lui về phía sau, cúi đầu khép mi mắt.
Hồi lâu cũng không thấy động tĩnh gì.
Đợi nàng trấn định lại, ngẩng đầu nhìn lên thì đã thấy Ôn Hải đang chuyên tâm vẽ tranh, bộ dáng ung dung như thể không có chuyện gì xảy ra, giống như là ảo giác của riêng nàng vậy.
Không có ánh mặt trời, mặt hồ có chút mông lung, làn hơi nước phiêu đãng trong không gian, rất xa có một vài chiếc thuyền lá nhỏ, không gian tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc, cỏ tranh dập dờn theo gió, cá chép đá nhờ đó nhìn như đang quẫy mình bơi lội.
Lý Duẫn theo phân phó của Lý thân hào mang ba người tới bờ hồ xem xét, hắn an bài rất chu toàn, trước đó đã mướn một chiếc thuyền lớn chờ ở bờ, hai thuyền phu vừa thấy bọn họ đi tới, lập tức lấy ván cầu gác lên để cho bọn họ lên thuyền, thuyền rất nhanh tới gần cá chép đá.
Cỏ tranh soi bóng dưới mặt nước, mặt hồ giống như là khoảng trời riêng vậy.
Đứng trên cá chép đá, Lý Duẫn để phu thuyền chèo thuyền trở lại bờ, sau đó mới thấp giọng nói: “Chuyện hai vị hỏi, gia phụ cũng không dám làm chủ…”
Trầm Thanh cười cắt ngang lời hắn nói: “Hôm nay ta đã hỏi qua An xa hầu rồi, ngươi có thể nói ra.”
Lý Duẫn sững người, rất nhanh trấn tĩnh lại, mỉm cười nói: “Gia phụ nói, ngày hạ táng tằng tổ phụ năm đó, mọi người lên đường từ rất sớm, muốn chở quan tài qua hồ để hạ táng trên núi, nào ngờ vừa lên thuyền không bao lâu, chung quanh đột nhiên nổi gió lớn, mưa như trút nước, thuyền cũng suýt bị lật, quan tài vì vậy mà rớt xuống nước, rơi trên tảng đá cá chép lúc bấy giờ vẫn còn chìm trong nước, tảng đá trong hồ kia đột ngột nhô lên. Mọi người trong nhà bị hù dọa nên cũng không dám đem chuyện này nói ra, trong lúc hoang mang thì có một vị phong thủy tiên sinh vô tình đi ngang, gọi tổ phụ cùng tổ mẫu vào nói mấy câu, lúc tổ phụ đi ra thì dặn mọi người phải giữ bí mật, không để chuyện này truyền ra ngoài.”
Trầm Thanh nhìn về ngọn núi phía đối diện, gật đầu, thở dài nói: “Thật sự là một quái huyệt hiếm thấy, không phải là người hữu duyên thì không thể nào gặp được, Thiên gặp “Lý”, trở thành “Long môn Lý dược”, thật sự là vận số của Lý gia các ngươi, nếu đổi lại là người khác thì cũng không thể nào có được bảo địa này.”
Lý Duẫn nghe vậy liền nói: “Vị tiên sinh kia đã nói nơi đây vô cùng ổn định!”
“không tệ,” Trầm Thanh nhìn Ôn Hải, “Lúc trước ta còn có chút lo lắng, hôm nay có thể yên tâm được rồi!”
Ôn Hải cười cười: “Như thế cũng tốt!”
Lý Duẫn cười nói: “Nếu hai vị cũng nói như vậy, gia phụ cũng cảm thấy yên tâm hơn!” Dừng lại một chút rồi lại nói: “Ta biết những chuyện này rất huyền bí, không nghĩ tới trên đời này lại có quá