Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.

nói trúng tim đen, cả người đơ như bị sét đánh, trước giờ chưa từng cảm thấy thẹn như vậy, cả người nàng khẽ run lên, mở mắt nhìn hắn nói: “Thích thì thế nào mà không thích thì thế nào, có gì khác biệt nhau? Diệp công tử chẳng qua là muốn lợi dụng ta, những việc ta làm cũng chỉ là vì muốn báo ân cứu mạng của công tử, ta rất chán ghét cách làm việc của công tử, đợi đến khi tìm được người kia rồi, chúng ta đường ai lấy đi, không có bất cứ quan hệ gì cả!”
Diệp Dạ Tâm không nói gì nữa.
Bạch Tiểu Bích quay đầu chạy ra khỏi rừng cây.
Diệp Dạ Tâm đứng nguyên tại chỗ một hồi lâu, đột nhiên nhíu mày nói: “Ra đi!”
Nữ tử áo đen từ phía sau cây đi ra: “Vì sao Thiếu chủ không hạ thủ?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Hạ thủ? Hạ thủ với ai?”
Nữ tử áo đen nói: “Người kia tới bây giờ còn chưa tới tìm nàng cho thấy là chúng ta đã tìm nhầm người rồi, vì vậy thuộc hạ đã tự tiện làm chủ báo cho chủ công biết, chỉ thị của chủ công đều viết rất rõ ràng trong thư, thiếu chủ nên xem.”
Diệp Dạ Tâm “nha” lên một tiếng, cũng không để ý nhiều nói: “Ngươi quá nóng vội rồi, đợi thêm mấy ngày nữa cũng không muộn!”
Nữ tử áo đen không nhịn được nói: “Chúng ta muốn dùng nàng để dụ người kia ra, nhưng nếu nàng thật sự không phải người chúng ta cần, tiếp tục chờ nữa sẽ làm lỡ đại sự, xin thiếu chủ nghĩ lại.”
Diệp Dạ Tâm nhướn mày hỏi: “Ý của ngươi là?”
Nữ tử áo đen cứng rắn nói: “Mệnh nàng nhiều phúc đức, cho dù thật sự có liên quan tới người kia, nàng chết đối với chúng ta cũng là chuyện tốt!”
Diệp Dạ Tâm trầm ngâm nói: “Không giết nàng thì sẽ có cơ hội tìm được người kia!”
“Thiếu chủ cho rằng nàng sẽ tin người sao?” Nữ tử áo đen châm chọc nói: “Thà giết lầm còn hơn bỏ sót, dường như thiếu chủ đã quên mất chính người thường nói câu này rồi.”
Diệp Dạ Tâm cười nói: “Là ta nói, thì sao?”
Nữ tử áo đen lại hỏi: “Người không nỡ hạ thủ với nàng ta?”
Diệp Dạ Tâm quay đầu nói: “Chuyện này ta tự có tính toán, ngươi trở về trước đi.” Hắn làm như vô tình vỗ nhẹ lên vai nàng, nhẹ giọng nói: “Ngươi lo lắng chuyện này, còn ta thì lo lắng chuyện khác.” Nói rồi chậm rãi đi ra khỏi cánh rừng.
Nữ tử áo đen có chút ngạc nhiên, vội đi theo hắn hỏi: “Người lo lắng chuyện gì?”
“Lai lịch của Ôn Hải kia!”






Chân tình huynh muội!
Hắn đã nói sẽ đối xử với nàng như muội muội của mình, nhưng hiện tại lại làm ra những chuyện bại hoại này. Hắn cũng làm như vậy với những cô nương kia sao? Nhớ lại chuyện vừa rồi mà ngỡ như mơ, môi lưỡi hắn không biết đã hôn qua bao nhiêu cô nương rồi nữa. Bạch Tiểu Bích oán hận, vội vàng cúi đầu, dùng tay chà xát đôi môi mình mãi đến khi sắp tứa máu mới chịu dừng lại, hốc mắt đỏ lên, vội vàng đi vào Lý gia.
Ôn Hải chắp tay đứng ở hành lang. Nếu là ngày thường, Bạch Tiểu Bích nhất định sẽ dừng lại chào hắn nhưng giờ phút này nàng thật sự không có tâm tư, cúi đầu né tránh.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Bạch Tiểu Bích vờ như không nghe thấy, đi nhanh về phía hậu viện, nhưng là lúc nàng đi ngang qua hắn, cánh tay lại bị người ta nắm lấy.
Ôn Hải áp sát tới nói: “Ngươi thông minh như vậy, có biết bất kính với sư phụ phải chịu trách phạt như thế nào không?”
Bạch Tiểu Bích nhịn không được lui lại thêm hai bước. 
Ôn Hải lại nói: “Đồ đệ tốt, bản thân thích nhầm người lại dám mắng cả sư phụ?”
Bạch Tiểu Bích căm tức nhìn hắn nhưng không dám nói gì.
Ngoài dự đoán của nàng, Ôn Hải cũng không giễu cợt nữa mà chỉ đưa tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng, thanh âm ôn nhu hơn rất nhiều: “Ta mang theo ngươi đích xác là vì bát tự cổ quái kia, nhưng ta không muốn tìm ai cả!”
Bạch Tiểu Bích có chút giật mình, chậm rãi cúi đầu.
Ôn Hải lại nói: “Sau này xong chuyện, vi sư cũng sẽ không bỏ rơi đồ nhi, ngươi vì sao lại tức giận như vậy?”
Bạch Tiểu Bích nghe vậy, lập tức ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi lại cúi đầu, khép mi, gương mặt thanh tú dần đỏ lên. Điều nàng sợ nhất cho tới nay chính là bị bỏ lại, thì ra hắn cũng đã sớm nhìn thấu.
Ôn Hải nhìn nàng, cười hỏi: “Còn muốn nói gì không?”
Bạch Tiểu Bích lắc đầu.
Ôn Hải lần nữa ép tới.
Bạch Tiểu Bích cắn cắn môi hỏi: “Sư phụ không tức giận sao?”
Ôn Hải bình tĩnh nhìn nàng nói: “Ta đương nhiên giận, đồ đệ ta thu dưỡng lại đi theo người ngoài, lại còn là người nhiều lần phá hỏng đại sự của ta!”
Đã biết người kia nhiều lần làm chuyện xấu nhưng hết lần này đến lần khác lại để cho hắn đắc thủ, thật sư là sơ suất hay là cố tình làm vậy? Bạch Tiểu Bích trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng nói: “Sư phụ đã biết ta quen biết hắn, vì sao… không vạch trần?”
“Quen hắn thì thế nào?” Ôn Hải khẽ cười nói: “Người trong mệnh cách của ngươi không phải là hắn, ai thắng ai thua là do trời định, nếu hắn muốn nghịch thiên chuyển ý thì chắc chắn cũng biết rõ sự lợi hại trong đó, sẽ không rước họa vào thân.” Nói tới đây, ánh mắt đột nhiên chuyển lạnh, “Cũng may đồ nhi của ta không vì hắn mà phản bội lại ta, sau này đừng nên suy nghĩ về những chuyện này