Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

nhất Tiêu Sơn đưa tôi đến thành phố T là vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười một. Trước đây, ông bà ngoại Tiêu Sơn có một căn nhà cũ ở thành phố này, vỗn dĩ là để lại cho dì út của anh, sau này dì ra nước ngoài định cư, nhà cũng để trống từ đấy. Ngày đó, anh dẫn tôi len lỏi khắp mọi ngóc ngách của phố phường, kể cho tôi nghe những chuyện thưở thơ bé.
Taxi dừng ở đầu hẻm, tài xế bật đèn xe tìm tiền lẻ trả tôi. Tôi tranh thủ ngó ra ngoài cửa xe, tự hỏi không biết quán mì năm đó có còn không. Cuộc sống này luôn vận động, thay đổi từng ngày, chắc họ đã dẹp quán từ lâu rồi.
Rạng sáng, trời se buốt, những cơn gió lạnh thấu tim thổi tới, tôi bước men theo con hẻm được bao bọc bởi hai bức tường xi măng cao vút màu xám xịt, trong con ngõ này hầu như toàn là những hộ gia đình sống lâu năm. Lúc đầu, tôi suýt lạc đường, mãi sau mới tìm được cổng vào. Phòng bảo vệ vẫn sáng đèn nhưng chẳng thấy ai, bên cạnh cánh cổng sắt đóng im ỉm là cổng phụ vẫn mở toang. Có người hình như mới đi về đến cổng, đang hì hục dắt xe đạp điện, pê-đan vấp vào bậc, phát ra tiếng vang lanh lảnh. Tôi theo chân người đó đi vào, ông bảo vệ từ đâu bước ra nhưng cũng không gọi tôi lại.
Người tôi run lên bần bật, không hề cảm thấy vui mừng, bước chân líu ríu, chẳng biết vì lạnh hay vì sợ hãi.
Những ngôi nhà cổ nằm san sát như những con thú trầm mặc, ẩn mình dưới ánh sáng tờ mờ khi trời còn chưa sáng hắn. Tôi len lỏi giữa những lối đi, căn nhà nào cũng một vẻ như nhau, nhìn lên chỉ thấy bầu trời sớm mai mịt mù, rét mướt. Chân đã mềm nhũn, tôi đành ngồi phịch xuống bồn hoa. Bồn hoa phủ lớp gạch men, hơi lạnh thấm buốt đến tận xương tủy. Nhìn ra xa, tòa nhà nào cũng có nét hao hao như thể vừa gặp qua, một vài ô cửa sổ sáng đèn, có cụ già đã dậy sớm chạy bộ trong cái rét cắt da cắt thịt… Tôi ngồi ở bồn hoa, bơ phờ mệt mỏi. Tôi biết, tôi khẳng định mình không thể tìm ra.
Giá rét đang ngấm vào tận xương tủy, hai chân tê cóng, lạnh ngắt, đùi bắt đầu co giật, nhưng tôi chẳng buồn cựa quậy. Cảnh cô bé bán diêm gặp trước lúc chết cóng là điều cô thấy hạnh phúc nhất đời, giá mà tôi có thể chết cóng ở đây, có khi cũng sẽ thấy những điều hạnh phúc bấy lâu nay mình ấp ủ. Bao năm qua, tôi chôn vùi tuổi xuân của mình, tưởng rằng thế đã đủ để khiến bản thân phiêu dạt nơi xa, vậy mà hôm nay tôi lại chạy đến đây như một người mất trí.
Ai đó đã dùng phấn viết lên lớp xi măng sần sùi nơi góc tường màu xám đối diện: “Hứa Hữu Hữu yêu Châu Tiểu Manh”. Dòng chữ xiêu vẹo này chỉ có thể là của bọn nhóc tiểu học. Bọn trẻ con rảnh rỗi vẫn thích bày trò lấy phấn vẽ đầy những nét nguệch ngoạc lên góc tường nào đó ít ai để ý. Nội dung vô cùng tai quái, ví dụ như ai yêu ai, lúc đó, chẳng biết yêu là gì đâu, cứ nghĩ chữ “yêu” thật thần bí, một khi tên mình bị ghi lên tường thì giận dỗi đối phương mất mấy ngày. Cho đến khi hiểu rồi mới vỡ lẽ, hóa ra chữ “yêu” đó lại khiến người ta tuyệt vọng đến thế.
Tôi không biết mình đã ngồi đây bao lâu, trời rét căm căm, lạnh đến nỗi não sắp đông cứng. Lúc móc điện thoại ra, dường như tôi còn nghe rõ mồn một tiếng kêu răng rắc của các khớp xương.
Tôi gọi cho Lâm Tư Nhàn, nghe giọng cô ấy lơ mơ, ngái ngủ. Nhìn điện thoại mới bảy giờ sáng. Lưỡi tê dại vì cóng, răng môi líu ríu vào nhau:
- Tôi đoán ra chỗ Tiêu Sơn đang ở rồi.
Cô ấy lập tức tỉnh táo và ráo riết hỏi tôi.
- Dì anh ấy có một căn hộ, cậu ghi lại địa chỉ đi.
Tôi đọc xong địa chỉ, cô ấy luôn miệng nói “cám ơn”. Có lẽ, chỉ khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, bạn mới có thể quan tâm đến an nguy và niềm vui của người ấy đến vậy. Tôi ngắt điện thoại bằng chút sức lực cuối cùng, sau đó gục mặt xuống đầu gối.
Bao lâu nay, tôi vẫn không đủ can đảm để đối diện với dĩ vãng, đến khi mạnh mẽ hơn thì đã không thể tìm được Tiêu Sơn nữa rồi.
Tận lúc ngồi tàu về trường, không khí ấm áp trên tàu mới khiến tôi bình tĩnh trở lại. Bụng đói cồn cào, tôi đành đến toa nhà ăn gọi một bát mì, chỉ trong chốc lát, đầu bếp đã làm xong.
Cả một tô mì to đùng, nước dùng sóng sánh, lại còn mùi gia vị. Bàn ăn trên tàu trải khăn theei hoa màu trắng, đoàn tàu lướt đi êm ru, mặt nước canh chỉ hơi sóng sánh, dập dềnh, tôi vuốt nhẹ đường vân trên đôi đũa gỗ, miên man nghĩ về thành phố tàu vừa rời ga. Tôi biết ở đầu ngõ có một hàng mì cạo rất ngon. Tiêu Sơn từng dẫn tôi đến đó ăn thử một lần. Tôi vẫn nhớ vị cay xé lưỡi đã khiến chóp mũi Tiêu Sơn đỏ ửng, trán vã đầy những giọt mồ hôi óng ánh.
Anh thì thầm với tôi:
- Anh biết ăn mì bằng đũa là nhờ quán này đấy.
Tôi bật cười:
- Thế bình thường anh ăn bằng gì? Dùng tay bốc à?
Anh nói:
- Đương nhiên phải dùng dĩa chứ.
Tôi nhớ mãi nụ cười của anh ngày đó, đôi mắt long lanh chan chứa bóng hình tôi.
Mùa hè năm lớp mười một là kỳ nghỉ vui nhất trong cuộc đời tôi, lúc ấy, nhờ có học bổng nên hầu như ngày nào tôi cũng kiếm cớ ra ngoài để được ở cạnh Tiêu Sơn. Chúng tôi đi công viên chèo thuyền, anh dẫn tôi đi bơi, dạy tôi chơi squash[2'>. Thậm chí có hôm chúng tôi còn lén mua vé tàu về thành phố T chơi.
[2'> Squash: