Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
ô ấy về nhà, có thế mà cũng bị chụp trộm rồi tung lên mạng. Tuy không chụp được rõ mặt, biển số xe cũng bị làm mờ nhưng tôi hiểu, chỉ bằng một cái liếc là cô ấy đã có thể nhận ra. Bức ảnh của Duyệt Oánh bị lan truyền với tốc độ chóng mặt, cô ấy được tôn xưng làm “Nữ sinh “khủng” nhất trong lịch sử Đại học X”. Một lũ sành điệu ngồi săm soi, mổ xẻ từ chiếc Lincoln Limousine mà tài xế lái, tới chiếc đồng hồ thời trang hiệu Versace trên tay Duyệt Oánh, tất nhiên không thể thiếu chiếc túi Chanel dòng Canvas cô ấy đeo.
May mà chưa chụp được mặt, Hà Vũ Dương gọi điện an ủi Duyệt Oánh:
- Thử tí mùi đời cho biết thế nào là người của công chúng, lo gì.
Duyệt Oánh tuy buồn, nhưng vẫn rất bình tĩnh:
- Ầm ĩ mấy ngày là qua ấy mà.
Cũng may không đứa con gái nào trong khoa nhận ra Duyệt Oánh. Gần đây, khoa tôi thi cử căng thẳng, chẳng ai rảnh rỗi quan tâm mấy chuyện tán gẫu trên diễn đàn, hoặc rảnh rang ngồi đoán già đoán non xem nhân vật trong bức ảnh kia là ai.
Không ngờ mọi chuyện lại có chuyển biến bất ngờ. Buổi chiều hôm thi xong, tôi và Duyệt Oánh rủ nhau ra cổng Tây ăn cơm. Lúc về ký túc xá thì trời đã nhá nhem tối, có vài đứa con gái đứng ngoài hành lang xì xầm to nhỏ, loáng thoáng nhắc tới số phòng của hai đứa tôi. Thấy tôi và Duyệt Oánh lại gần, họ đột nhiên im bặt, lúng ta lúng túng liếc trộm.
Hình như Duyệt Oánh có linh cảm không hay, cô ấy thì thầm bảo tôi:
- Hay có đứa nhận ra mấy bức ảnh của tớ rồi nhỉ?
Tôi lo lắng thay cho cô ấy. Vừa về đến phòng, hai đứa liền tức tốc bật laptop lên mạng. Trên diễn đàn của trường, bên cạnh tiêu đề Nữ sinh “khủng” nhất trong lịch sử Đại học X còn đánh dấu một chữ “hot” đỏ quạch. Mới hai ngày không xem mà lượng bình luận đã tăng vọt, tôi kéo thẳng tới trang mới nhất, tất cả các bài trả lời đều đồng loạt chích dẫn một bức ảnh. Lúc này, tôi thoi thóp như một con cá mắc cạn, chết trân nhìn bức ảnh kia.
Bức ảnh rõ nét đến kinh ngạc, tuy chụp từ đằng xa nhưng góc chụp và độ sắc nét vô cùng chuyên nghiệp, không có vẻ gì là chụp trộm. Trong bức ảnh, tôi vừa bước xuống xe, cánh cửa xe Maybach màu đen chưa kịp khép lọt vào tầm ngắm ống kính.
Biển xe đã qua xử lý photoshop, nhưng mặt tôi lại sờ sờ ra đó. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình trong loại ảnh này, sao mà xa lạ đến nỗi bản thân mình cũng không nhận ra. Ảnh này không phải chụp ở cổng trường, chắc là hồi hè rồi. Bấy giờ, đầu tôi trống trơn, không thể nhớ ra được khi đó là khi nào, chắc đó là lúc Mạc Thiệu Khiêm đưa tôi ra ngoài ăn cơm. Bởi trong bức ảnh, tôi có làm tóc, mặc đầm, trên cổ lỉnh kỉnh vòng vèo.
Chỉ những lúc đi cùng hắn, tôi mới ăn mặc, trang điểm kiểu này, chứ bình thường tôi đã chẳng đeo mấy thứ vòng vèo đắt giá kia. Trong bức ảnh chỉ có mình tôi và một nửa thân xe Maybach làm phông nền, không hề thấy Mạc Thiệu Khiêm. Đầu tôi trống rỗng, ngón tay di chuột xuống theo phản xạ. Tất cả các bài phản hồi đều tỏ ra sửng sốt, có kẻ nói đây mới đích thực là “nữ sinh “khủng” nhất trong lịch sử trường X”, kẻ khác tấm tắc khen chiếc vòng tôi đeo, có kẻ bình luận về chiếc túi tôi cầm, còn đoán nhãn hiệu bộ váy tôi đang mặc, đa số bọn họ đều chú ý đến chiếc xe có logo hai chữ M đan vào nhau vô cùng bắt mắt sau lưng tôi, người ta luân phiên nhắc tới giá trị của chiếc xe.
Tay tôi run rẩy, toan tắt trình duyệt đi, nhưng mấy lần mà vẫn ấn trượt nút X. Phía bàn bên kia, Duyệt Oánh đang nhìn tôi trân trân. Topic đăng nhiều loại xe như thế nhưng chỉ mình tôi bị chụp chính diện. Dù rất đỗi ngạc nhiên nhưng Duyệt Oánh vẫn tích cực an ủi:
- Cậu không việc gì phải sợ, có bạn trai đại gia đâu phải cái tội! Với cả loại ảnh xâm phạm đời tư cá nhân này, mình dọa kiện là bọn họ gỡ xuống ngay.
Chỉ mình tôi biết tôi đang sợ điều gì. Ước gì tôi là con đà điểu quen vùi đầu trong cát[2'>, chẳng bận tâm đến miệng lưỡi thế gian. Ngay sau đó, Duyệt Oánh giúp tôi viết bài khiếu nại người đăng topic, yêu cầu xóa bức ảnh ngay lập tức. Admin thường trực cũng nhanh chóng gỡ tấm ảnh xuống, nhưng diễn biến sự việc lại càng trở nên gay gắt. Ở đâu mọc lên một topic mới với tiêu đề: Đồng Tuyết được một đại gia đã có vợ bao nuôi, loại sinh viên kiêm bồ nhí này là nỗi nhục của trường X.
[2'> Từ thời La Mã, người ta vẫn cho rằng đà điểu ngốc nghếch đến nỗi chúng đối phó với hiểm nguy bằng cách giấu đầu trong cát. Hình ảnh này cũng trở thành ẩn dụ cho những ai trốn tránh thực tế, giống như đứa trẻ bịt tai lại và la toáng lên: “Tôi không nghe thấy gì cả”.
ID của người gửi bài rất lạ, tôi chưa thấy bao giờ, phản hồi bên dưới cũng rộn cả lên. Có người vỡ lẽ nói: “Chẳng trách mà thế”; người không tin thì nói: “Tôi biết Đồng Tuyết, bạn ấy học hành chăm chỉ, ở ngoài đời, bạn ấy chẳng khác sinh viên trong khoa là bao”; bên cạnh đó còn có rất nhiều kẻ dè bỉu, phê phán hình ảnh trên không phù hợp với lối sống sinh viên; cũng có người thêm vào vô số emotion kinh ngạc (:O) rồi nói: “Ôi trời! Trường mình trông thế mà cũng có loại gái này cơ à?”
Topic liên tục tăng trang, tôi không đủ can đảm để xem tiếp. Từ lâu tôi đã biế