Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

mà xa cách, lạ lẫm quá! Qua làn khói vẩn vơ, gương mặt mộc vẫn mịn màng, sáng sủa như xưa, gợi tôi nhớ về thời cấp ba. Hồi đó, hằng ngày, chúng tôi chỉ biết học hành chống chế với thầy cô và thi cử, tuổi xuân phơi phới, cuộc đời thênh thanh, tha hồ bay nhảy. Thế mà ngày hôm nay, tuổi xanh đã là một nắm cát trong lòng bàn tay, càng cố giữa lại càng dễ vuột mất.
Cuồi cùng, Lâm Tư Nhàn dụi mạnh đầu lọc vào gạt tàn, giọng điệu vẫn đều đều như trước:
- Đồng Tuyết này, cậu giúp tôi một việc được không?
Tôi hỏi:
- Việc gì vậy?
Dưới ánh nắng phơn phớt của ngày đông, hàng mi dài rậm của cô ấy như cánh chuồn giăng mắc bên bờ ao sau cơn mưa mùa hạ, bơ vơ giã trời quang mây tạnh, rối ren không một ai hiểu. Cô ấy nói:
- Bà ngoại Tiêu Sơn vừa mất tuần trước.
Tôi không kìm được, bật ra tiếng “hả”. Lần trước, Tiêu Sơn nói bà đang nằm viện, tôi định đi thăm vì bà đối với tôi rất mực ân cần nhưng do nhát chết, sợ chạm mặt Tiêu Sơn nên không dám đi.
- Cậu cũng biết đấy, bố mẹ anh ấy ở nước ngoài nhiều năm, bà ngoại qua đời khiến anh ấy rất suy sụp. Tiêu Sơn xin phép nghỉ ba ngày để chịu tang bà, đáng lẽ phải đi học từ lâu rồi, nhưng đến nay vẫn chưa về. Không ai biết anh ấy đi đâu. Anh ấy tắt máy, không về ký túc xá, cũng không về nhà. Tôi không tìm được anh ấy, không ai tìm được cả.
Tôi thì thào nói:
- Tôi không gặp anh ấy
- Tôi biết.
Lâm Tư Nhàn nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy mà sâu thăm thẳm.
- Tại tôi lo quá hóa quẩn, những nơi có thể tìm, tôi đều lùng sục cả rồi nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Tôi lo nếu anh ấy cứ bỏ học thế này thì sẽ không giấu nổi văn phòng khoa. Tôi không muốn chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của anh ấy. Nếu có gặp, mong cậu hãy an ủi anh ấy vài câu thôi cũng được.
Tôi thẫn thờ nhìn Lâm Tư Nhàn. Một người quen sống tự cao tự đại, giờ lại nói với tôi những lời này, chắc hẳn là vì bản thân cô ấy đang thật sự rơi vào tuyệt vọng.
Cô ấy không tìm được Tiêu Sơn, vậy còn tôi? Tôi biết đi đâu để tìm anh đây? Từ khi chia cắt, tôi không có cách nào tìm được anh quay về.
Buổi chiều không có tiết học, tôi đưa Lâm Tư Nhàn đi tìm thêm vài chỗ, gọi điện cho mấy người bạn thân quen với Tiêu Sơn đang ở vùng khác nhưng họ cũng không hề hay tin về anh. Thậm chí chúng tôi còn về trường cấp ba cũ, nơi mà tôi cho rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ đặt chân tới nữa. Lúc ấy vừa vặn giờ tan học, không ít người bất chấp giá rét, đuổi theo quả bóng rổ trên bãi tập. Bên lề sân bãi, nghe tiếng bóng đập sàn “bang bang” quen thuộc, tôi và Lâm Tư Nhàn hoang mang dõi mắt nhìn theo đám thanh niên tràn trề sức sống ấy.
Không thu hoạch được gì, lúc ra khỏi trường thì trời đã sẩm tối. Tôi vừa mệt vừa đói, còn Lâm Tư Nhàn vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ thường, dường như cô ấy đã quá quen với sự thất vọng và hụt hẫng. Tôi nói:
- Thôi cứ về trước đã, tôi sẽ cố nhớ xem anh ấy còn có thể đi đâu. Nếu nghĩ ra, tôi sẽ gọi điện cho cậu.
Tôi đi xe điện về trường, vừa xuống xe, chợt thấy tuyết đang rơi. Bông tuyết nhỏ nương theo gió lạnh, quất vào mặt như những nhát dao. Bụi tuyết lóng lánh dưới ánh đèn đường màu cam, tựa những cánh hoa rối bời ưu tư.
Tôi nhớ lại hôm chia tay Tiêu Sơn cũng là lúc chạng vạng lạnh lẽo thế này. Lúc ấy, trời âm u như chực trút xuống một cơn mưa tuyết.
Tôi vẫn nhớ như in, hôm đó trời nhá nhem tối, từ xa đã thấy dáng anh cao dong dỏng trong bộ đồng phục đang đứng trước bồn hoa. Nhà cậu mợ nằm trong một con ngõ nhỏ cổ xưa, giàn hoa quanh năm lá xanh um tùm, bóng ngả xế tà, nhìn thấp thoáng từ xa trông như hàng giậu thấp bé màu than chì. Anh đang đứng trước hàng giậu ấy, còn tôi cúi gằm mặt, tay xỏ vào túi áo. Lúc quýnh quáng chạy xuống, tôi quên xỏ găng tay, mười đầu ngón tay đặt trong túi mà vẫn rét cóng. Tôi không biết anh định nói gì, từ mấy ngày trước, hai đứa đã rơi vào tình trạng bế tắc kỳ quái này, tôi không muốn nói gì với anh, mà anh đối với tôi cũng lúc xa lúc gần. Tất cả những chuyện vặt vãnh đều khiến tôi buồn. Cảm giác buồn phiền không chỗ trút ấy xen lẫn những nỗi ưu tư phức tạp khác. Tôi nhớ mẹ, tự nhủ giá như mình có gia đình, cuộc sống của mình đã tốt hơn biết bao. Thế nhưng lý do khiến tôi mềm yếu là do tôi không có gia đình, tôi chỉ có mình Tiêu Sơn, anh thừa hiểu điều đó. Tôi và anh tần ngần đừng dưới bóng hoàng hôn một lúc lâu, tôi lo cậu sắp về, để cậu hoặc mợ thấy tôi đứng dưới này cùng một bạn nam, có nhảy xuống sông Hoàng Hà tôi cũng không hết oan. Tôi bèn nói:
- Em phải lên nhà đây!
- Em giận anh vì đồng ý giúp Lâm Tư Nhàn làm báo tiếng Anh ở trường à?
Lời anh nói khiến trái tim tôi lập tức nguội lạnh, anh chẳng hiểu gì cả… Tự nhiên, tôi kích động đến mức chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Rất lâu về trước, tôi từng làm một bài tập Ngữ văn, đề là gì thì quên rồi, nhưng liên quan đến một đoạn trong Hồng lâu mộng, phải chọn một trong bốn đáp án, trong đó có một đáp án viết: “Đoạn văn trên nói tính cách của Bảo Ngọc và Đại Ngọc không hợp nhau, từ đó đã tạo nên bi kịch tình yêu giữa Đại Ngọc và Bảo Ngọc.”
Lúc đó, tôi loại tr