Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

môn thể thao giống tennis, nhưng chơi trong phòng kín, vợt ngắn hơn và bóng cũng nhẹ hơn. Người chơi đánh bóng vào vách tường có gạch mức để làm chuẩn tính điểm, có thể chơi một mình.
- Dì út đi nước ngoài, giao chìa khóa cho anh, không ai biết chỗ này cả, có lúc một mình anh cũng trốn về đây. Hồi nhỏ, ông bà ngoại còn sống ở thành phố T, anh ở lại thành phố này lâu nhất. Hồi đấy, mỗi kỳ nghỉ hè, bố mẹ thường gửi anh về nước, xóm cũ năm đó vui lắm, anh có rất nhiều bạn bè đồng trang lứa, cả lũ thường bày trò chơi chung. Anh có cảm giác được về đó nghỉ hè là điều tuyệt vời nhất.
Anh mỉm cười thẹn thùng:
- Bọn nó gọi anh là thằng Tây con, vì lúc ấy mới về nước, tiếng Trung của anh không sõi lắm, tiếng Anh còn lưu loát hơn cả tiếng mẹ để. Đã thế lại không biết dùng đũa ăn mì.
Tiêu Sơn quen cầm đũa và dao bằng tay trái, tôi thường trêu anh là đồ thuận tay trái. Lúc đó anh đang cắt cà chua trong bếp, đầu vẫn cúi gằm, nhưng miệng nói:
- Thuận tay trái thì làm sao nào? Thuận tay trái còn hơn người không biết nấu cơm.
Tôi lè lưỡi, không dám trêu anh nữa. Chẳng mấy khi có dịp chỉ hai người với nhau trong một căn hộ cũ nhưng đầy đủ tiện nghi như thế này, chúng tôi tha hồ quậy phá. Tôi hớn hở nói mình sẽ tự nấu cơm, còn nằng nặc đòi đi chợ mua thức ăn. Mùa hè ở thành phố T oi ả vô cùng, mặt trời giữa trưa gắt nư đổ lửa, từ nhà đi ra chợ có mấy bước mà cả người đã đẫm mồ hôi. Bên đường có quầy giải khát ướp lạnh, Tiêu Sơn mua cho tôi một que kem muối:
- Ăn thử cái này xem, hồi nhỏ anh chỉ khoái loại này thôi, mấy loại kem bình thường còn lâu mới bằng được nó.
Dọc đường về, tôi vừa mút kem vừa bám theo anh. Tưởng như mình đang là một đứa trẻ được người lớn dắt đi, chẳng phải lo nghĩ gì, cảm giác yên tâm lạ lùng.
Về đến nhà, hai đứa mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đứng trước chiếc điều hòa cũ hóng gió, mãi sau mới tỉnh người.
Tiêu Sơn hỏi:
- Em định nấu món gì thế?
Tôi không chớp mắt, nói:
- Trứng xốt cà chua.
Cuối cùng, Tiêu Sơn vẫn phải vào bếp trổ tài, tuy tay nghề cũng chẳng khá khẩm hơn tôi. Hai đứa chen chúc trong bếp, làm mọi thứ rối tinh lên, tôi khăng khăng nói trứng với cà chua phải cho vào cùng lúc, Tiêu Sơn cãi phải xào cà chua trước mới đúng. Sau đó, khi dầu già lửa, thấy anh đổ cà chua vào nồi, tôi liền nhanh nhảu đổ luôn trứng vào.
Dầu đang sôi lại gặp trứng nên nổ bắn lên tay bỏng rát, tôi la toáng lên. Tiêu Sơn vội chụp lấy tay tôi, đưa tới vòi nước, vừa xả nước vừa sốt sắng hỏi:
- Có đau không?
Làn nước mát lạnh xối qua mu bàn tay, chỗ bị bỏng cũng dần se lại. Cánh tay Tiêu Sơn vẫn đỡ trên eo tôi, lòng bàn tay anh nóng hầm hập. Cách lớp váy mỏng manh, có cảm giác tay anh như một chiếc que hàn nóng rát khiến tôi bối rối, mất tự nhiên, tôi thẹn thùng nói:
- Không đau nữa rồi…
Không khí trong bếp trở nên bức bối, máy hút mùi kêu vù vù. Chiều mùa hạ chìm vào lặng im, thậm chí tiếng ti vi ở phòng khách cũng giống như đang ở một thế giới khác. Tầng trên tầng dưới im ắng lạ thường, tim tôi đập rộn ràng, gương mặt anh cứ thấp dần. Tiêu Sơn cao hơn tôi rất nhiều, ở khoảng cách gần kề này, hàng lông mi dày rậm của anh chạm hẳn vào mặt tôi, còn tôi lại trở nên đờ đẫn. Khoảnh khắc hai đôi môi gặp nhau, tôi có cảm giác cơ thể mình như một chảo dầu, nổ đoàng một tiếng, suýt thì bốc cháy.
Dường như toàn bộ nước trong cơ thể đều bốc hơi hết. Khi môi anh rời khỏi môi tôi, mặt tôi đỏ như quả cà chua. Tôi thấy anh cũng thế, thậm chí phần cổ cũng đỏ ửng, tôi choáng váng, thở không ra hơi, như thể bị cảm nắng.
- Em phải hít thở chứ!
Giọng anh khe khẽ, khàn khàn thì thào, quả thật tôi cũng quên cả hít thở. Nghe anh nhắc, tôi mới sực nhớ ra, rồi hít một hơi thật sâu. Tôi hấp tấp đẩy anh ra:
- Anh làm gì kỳ thế!
Cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại hung dữ thế, chắc do đã quá ngượng. Mặt anh đỏ bừng, tay vẫn bám siết eo tôi, gỡ không được mà thả cũng không xong. Dầu cháy xì xèo, tôi đẩy Tiêu Sơn ra, chạy qua nhấc cái chảo, mau mà chưa cháy khét, tôi cầm chảo, đảo đều trứng và cà chua, đầu vẫn chưa thôi váng đất. Còn anh vẫn im re, đứng chôn chân tại chỗ như một đứa trẻ biết lỗi. Tôi tắt bếp, cố tỏ vẻ bình thường, quay đầu hỏi:
- Đĩa đâu anh?
Đĩa trứng xốt cà chua được bày ra bàn ăn, lúc Tiêu Sơn ăn miếng đầu tiên, tôi mới nhớ hình như chưa bỏ muối. Thế mà tôi và Tiêu Sơn vẫn ăn hết cả một đĩa to.
Nụ hôn đầu đời có vị chua chua ngòn ngọt như món trứng xốt cà chua, dù không hề nêm nếm bất cứ gia vị nào, nó vẫn mang dư vị tuyệt vời nhất thế giới.
Melody
Giờ đây em mới vỡ lẽ,
Thì ra anh đã thuộc về miền ký ức rất xa.
Biết giải thích thế nào khi có người nhắc tên anh.
Bản nhạc này em soạn không dấu kết,
Biết viết tiếp thế nào đây hỡi anh>
Như hơi thở vương lại nơi con phố
Vô tình gọi nụ cười và nước mắt ngày xưa ùa về
Tim em nhói đau không sao nén được
Thì ra em chưa hề quên.
Đào Triết






Từ thành phố T trở về, tôi lăn đùng ra ốm mấy ngày liền, thậm chí hai môn thi c