Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

õ mình trở về thành phố quen thuộc kia như thế nào. Lúc ngồi trên tàu, tôi chán chường nghĩ, giả sử có bị xã hội lên án, có bị người ta băm vằm thành trăm mảnh, cũng đành liều xông tới, muốn ra sao thì ra. Về đến trường, bầu không khí xung quanh vẫn vậy, bình yên như thể chưa từng xảy ra sóng gió, tôi lấy hết can đảm bước vào ký túc xá.
Tôi gặp một người bạn cùng lớp ở ngoài hành lang, không cho tôi thời gian kịp lẩn trốn, cô ấy đã chủ động bắt chuyện, nói:
- Bọn tớ nghe Duyệt Oánh kể cả rồi, cái bọn đốn mạt tung tin vịt ở trên mạng đáng bị trời vật cho một nhát chết tươi mới phải!
Tôi hoàn toàn không hiểu cô ấy nói gì, cũng thấy chột dạ nên không muốn nhiều lời. Tôi đẩy cánh cửa khép hờ, trong phòng vắng tanh, chỉ có mình Duyệt Oánh đang ngồi trên giường chơi PSP như mọi ngày, nghe tiếng bước chân, cô ấy ngẩng lên nhìn thoáng qua tôi rồi lại cúi đầu chơi tiếp:
- Sau này đừng có hèn thế nữa, xảy ra việc thì bỏ chạy, chẳng ra thể thống gì cả.
Tôi vẫn đờ đẫn cả người, mối quan hệ giữa Mạc Thiệu Khiêm và Mộ Chấn Phi chỉ có mình tôi biết, sao anh ta lại nhúng tay vào chuyện này nhỉ? Lẽ nào nguồn cơn ngọn ngành là vì Mạc Thiệu Khiêm? Nhưng trong chuyện này, đáng lẽ Mộ Chấn Phi phải đứng về phía chị anh ta, rồi phải vui mừng ra mặt khi thấy loại hồ ly tinh như tôi gặp quả báo chứ?
Duyệt Oánh hỏi tôi mấy ngày qua đi đâu, tôi bèn thành thật kể với cô ấy rằng mấy ngày qua tôi ở chỗ Tiêu Sơn. Duyệt Oánh “hừ” một tiếng lấy lệ, mãi sau mới nói:
- Tớ còn tưởng cậu nghĩ quẩn rồi đi tự sát cơ đấy, làm tớ uổng công lo mất mấy ngày liền.
Tôi dang tay, ôm cô ấy vào lòng, thực ra từ lâu rồi, tôi luôn muốn làm hành động kỳ cục này. Duyệt Oánh vỗ lưng tôi, nói:
- Mọi chuyện qua rồi, nhưng từ nay về sau đừng làm thế nữa, yêu một gã tử tế không được hay sao mà cứ phải dây dưa với người đã có vợ hả?
Tôi bình tĩnh thuật lại đầu đuôi ngọn ngành mối quan hệ giữa mình và Mạc Thiệu Khiêm cho cô ấy nghe. Giờ tôi đã có thể bình tĩnh giãy bày mọi chuyện trong quá khứ mà không hề sợ sệt, không hề giấu giếm. Lúc kể với Tiểu Sơn, lòng tôi vẫn tràn ngập nỗi tủi hờn khôn cùng, vậy mà khi tâm sự với cô ấy, tôi đã có thể cố gắng kiềm chế bản thân. Càng nghe, cô ấy càng kinh ngạc, rồi trợn tròn mắt thảng thốt, đặc biệt là đoạn tôi tự sát bất thành lần cuối. Cô ấy hít một hơi thật sâu rồi siết chặt tay tôi, vén chuỗi hạt bấy lâu nay chưa từng tháo lên.
Cô ấy trân trối nhìn vết sẹo xấu xí như một con giun bò ngoắn ngoèo trên cổ tay tôi, rồi lại nhìn tôi.
Tôi cười trừ, nói:
- Kể từ đó về sau, tớ không chơi đàn được nữa, đến cầm cốc nước còn chẳng vững nữa là. Cậu cứ gặng hỏi sao tớ không chơi đàn nữa, bấy lâu nay tớ vẫn vòng vo chưa kể cho cậu nghe sự thật.
Khóe mắt cô ấy đỏ hoe, ôm chầm lấy tôi:
- Đồng Tuyết!
Cô ấy ôm tôi chặt đến nỗi khiến tôi ngạt thở, tôi bèn vỗ về:
- Tớ không sao đâu, thật đấy!
Cô ấy lại đấm tôi một cái thật mạnh:
- Sao lúc nào cậu cũng nói thế? Cậu toàn làm tớ buồn thôi!
Tôi cũng buồn lắm, nhưng buồn mấy thì mọi chuyện cũng qua rồi. Một khi tôi đủ can đảm kể ra mọi chuyện, một khi có bạn bè chia sẻ cùng tôi, tôi chẳng còn sợ gì nữa.
Duyệt Oánh đúng là bạn tốt nhất của tôi, cô ấy nói:
- Tớ sẽ giúp cậu, dù thế nào đi nữa, tớ nhất định sẽ nghĩ cách giúp cậu.
Thực tế, chúng tôi chẳng biết xoay xở thế nào, còn mai sau ư? Tôi lắc đầu, không muốn nghĩ đến bất kỳ chuyện tương lai nào nữa.
Trên mạng, chuyện của tôi và Maybach đã dần lắng xuống, thay vào đó là chủ đề về một minh tinh quốc tế nào đó mặc bikini tắm nắng bị chụp trộm, đang nổi chình ình trên diễn đàn trường, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Có lẽ chỉ vài ngày tới là chuyện tôi và Maybach sẽ nhanh chóng đi vào quên lãng thôi.
Giọt nước tràn ly cuối cùng lại bốc hơi hết chỉ trong có mấy ngày.
Túi xách vẫn quẳng trên giường, di động đã hết pin từ lâu, tôi bèn cắm sạc rồi mở máy xem. Máy báo có mười sáu cuộc gọi nhỡ, trong đó, Duyệt Oánh gọi cho tôi một lần, mười lăm cuộc còn lại đều là của Mạc Thiệu Khiêm.
Duyệt Oánh nói:
- Tối hôm đó, sau khi cậu bỏ đi, tớ nghĩ phải gọi cho cậu, nhưng phát hiện cậu quẳng điện thoại ở phòng, sau đó, tớ đi tìm cậu mà chẳng thấy đâu.
Tôi không trách Duyệt Oánh vì biểu hiện của cô ấy lúc đó là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khi nhìn màn hình hiển thị xếp hàng dài mười