80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1617 lượt.

i làm tình nhân của anh. Ba năm qua, tôi luôn phải nhẫn nhịn chịu đựng, chỉ mong có ngày lương tâm anh thức tỉnh, anh sẽ buông tha tôi và người cậu đáng chết của tôi. Xưa nay tôi chưa hề nợ anh thứ gì, nếu có thì cũng trả đủ rồi.
Đột nhiên hắn đẩy phắt tôi ra, thậm chí giọng điệu cũng đanh lại:
- Cút ngay!
Hắn đẩy tôi văng vào chân giường, trán đập xuống gờ hoa, cơn đau ùa đến bất chợt khiến mọi thứ trước mắt tối đen, mờ mịt khiến tôi chỉ muốn lịm đi. Tôi ôm chân giường, góc trán đau rát, nhức nhối, chưa bao giờ tôi thấy hắn giận đến thế, bình thường, dù hắn giận mấy cũng chỉ ở mức làm mấy trò kỳ quái hoặc ra điều giễu cợt tôi vài câu mà thôi. Vậy mà hôm nay, hắn giận tím mặt, thậm chí hai bên thái dương còn nổi chằng chịt gân xanh. Tôi chỉ lo hắn sẽ nhào đến bóp chết tôi, nhưng không, ánh mắt căm hờn của hắn quét qua tôi như thể tôi là một thứ kinh tởm. Nếu đã thấy kinh tởm, sao hắn không chịu buông tha tôi? Nếu đã chán nhau, sao hắn không thả tôi ra?
Tôi bị Mạc Thiệu Khiêm nhốt trong phòng cả một ngày trời, nhưng thực ra là cả người tôi đầy thương tích, xương cốt toàn thân như thể đã vụn vỡ, không bật dậy được. Thậm chí, người làm mang cơm vào tận phòng, tôi cũng chẳng buồn động đậy. Buổi tối, quản gia tới dỗ tôi. Ông ấy đứng ngoài cửa nói với vào:
- Giận thì giận, nhưng cơm thì vẫn phải ăn chứ, ăn cơm rồi mới có sức cãi tiếp, phải không nào? – Quản gia còn đùa vài câu.
Lần đầu tiên thấy tôi và Mạc Thiệu Khiêm cãi vã, ông ấy cứ tưởng tôi đang làm mình làm mẩy, chỉ cần dỗ vài câu là xuôi.
Tôi ngoảnh mặt ra phía cửa sổ, nếu nhảy tử một nơi cao như thế này xuống, liệu có nát xương không nhỉ?
Mạc Thiệu Khiêm không hề ghé qua phòng tôi, chắc hắn lại định chơi trờ chiến tranh lạnh.
Cuộc giằng co giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm kéo dài đúng ba ngày, suốt ba ngày ấy, tôi cứ nằm miên man, mê mệt, ngủ rồi tỉnh, tỉnh lại ngủ. Trong những giấc mơ triền miên, tôi gặp được bố mẹ. Tôi thấy mình là cô bé nhỏ xíu được bố mẹ dắt tay tới bờ sông thưởng xuân. Lối đi ven sông nhuộm vàng màu hoa cải, nồng nàn, ngào ngạt hương bay và gió xuân ấm áp len vào tóc. Bố cầm máy ảnh, mẹ dỗ dành:
- Tiểu Tuyết ơi, cười nào con…
Tôi bật cười khanh khách, tiếng cười rộn khắp biển hoa huy hoàng. Cây cối mềm mại rạp mình dưới cơ thể, khuôn mặt bố mẹ cận kề. Bố bế tôi, cõng trên lưng, ở đằng sau, những ngón tay ấm nồng của mẹ vỗ về lên vầng trán đẫm mồ hôi của tôi. Cả nhà rộn rã ca hát dọc đường về.
Và tôi mơ thấy Tiêu Sơn, anh dắt tôi đến sân băng, kéo tôi trượt hết vòng này đến vòng khác. Gió đông thổi vào mặt buốt giá gò má, anh vẫn kéo tôi trượt lòng vòng. Tôi cảm nhận được niềm vui, có thứ hạnh phúc gần như váng vất…
Tôi cứ tỉnh rồi ngủ, ngủ lại tỉnh, tưởng như mình trải qua mọi giấc mơ đẹp đẽ ở đời. Những ngọt ngào ấy mãi mãi không còn tìm về trong mơ nữa.
Ba ngày sau, cái đói hành hạ khiến tôi váng đầu, hoa mắt, nằm đờ trên giường. Mạc Thiệu Khiêm lên mở cửa phòng, nói:
- Em đi được rồi đấy!
Tôi chẳng hiểu hắn đang nói gì nên vẫn mím môi, im như thóc.
- Cuối cùng em đã khiến tôi ngấy em tới tận cổ rồi!
Giọng hắn mỉa mai:
- Cái loại sống dở chết dở như em, tôi chẳng thiết nữa.
- Vậy cậu tôi… – Tôi thều thào nói.
Đang mải đoán ý hắn thì hắn đã kéo phắt tôi dậy:
- Cút ra ngoài, từ nay về sau đừng để tôi thấy em nữa.
Phải chăng đó là một lời chấp thuận, từ nay về sau, hắn sẽ không lôi cậu ra dọa tôi nữa?
Cái nhìn đăm đăm của hắn khiến tôi mù mờ, khó hiểu, mà bấy lâu nay, có bao giờ tôi đoán được ý hắn đâu. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy phần nhiều là sự miệt thị và khinh rẻ. Tôi khẩn nài thứ mình muốn, chỉ cần một lời hứa, chỉ một lời hứa mà thôi.
Tôi nhìn hắn bán tín bán nghi. Vẫn ánh mắt khinh miệt ấy, hắn cúi xuống nói:
- Yên tâm, tôi ngấy em tới tận cổ rồi, tôi không muốn lãng phí thì giờ với em nữa.
Lời lẽ của hắn chỉ có sự rẻ rúng nhưng từng câu, từng chữ rót vào tai tôi thật chẳng khác nào sấm trời. Cử chỉ thô bạo, chóng vánh của hắn so với tác phong nhã nhặn thường ngày khác nhau một trời một vực. Kể từ lúc từ thành phố T trở về, tôi luôn có cảm giác hắn đã biến thành một kẻ xa lạ. Trước kia, hắn ưa kiểu đủng đỉnh, đùa bỡn tôi như món đồ chơi trên tay thì nay hắn lại tỏ ra nóng nảy, cục súc, chắc chán tôi thật rồi.
Hắn hất tôi ra khỏi căn hộ. Lúc ấy, trên người tôi vẫn mặc nguyên bộ áo ngủ,