Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

hìn em kìa, tôi có phải hổ đâu.
Tôi cứ lùi dần ra đến cửa nhưng động tác của hắn lanh lẹ hơn nhiều, hắn nhào đến, chộp lấy tôi, quẳng lên giường. Tôi ra sức giãy giụa, những lọn tóc ướt rượt bám trên khuôn mặt, cái lạnh ùa đến ngột ngạt. Hắn nằm đè lên người tôi, kiềm hãm sự giãy giụa của tôi:
- Mấy ngày qua em đi đâu?
- Buông tôi ra!
- Không phải em luôn mong mỏi tôi sẽ chán em sao? Nếu thực sự muốn tôi chán em thì bỏ cái kiểu làm hàng này đi!
Tôi co chân đá, hắn nhanh nhẹn né được, bẻ gập cánh tay tôi khiến áo choàng xộc xệch, lộ ra cả một mảng da thịt. Hơi thở hắn trầm đục và nặng nề, một cánh tay đột nhiên dụi mạnh và hõm cổ, cảm giác đau nhói khiến người tôi buông lỏng, lúc nhìn xuống cổ mới nhận ra nơi đó có vài vết bầm xanh tím, chắc là do Tiêu Sơn làm… Nhưng thực ra, tôi và Tiêu Sơn đã có gì đâu. Mạc Thiệu Khiêm phủ phục lên người tôi, sấn sổ cắn xé khiến tôi chỉ muốn hét toáng lên. Từ mơn trớn, ve vuốt, dần dần tay hắn chuyển sang kẹp chặt cổ tôi, hơi thở hắn phả vào mặt kèm theo giọng điệu đầy khinh miệt.
- Đừng tưởng tôi không biết mấy ngày qua em ở với ai, đừng tưởng tôi không biết lý do tại sao bỗng dưng em lại chơi trò tiết liệt trung trinh, tôi nói cho em biết, đừng có tưởng bở!
Từng câu từng chữ của hắn như thể đang rỉ vào tai tôi:
- Đêm nay tôi nhất định phải xé đôi em ra!
- Mạc Thiệu Khiêm!
Tôi không nén nổi sự kinh hãi lẫn giận giữ:
- Anh buông tôi ra!
Thực tình tôi không thể đấu lại hắn, hai tay gắng sức đẩy nhưng vô ích, cổ họng vẫn bị hắn siết chặt. Chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt hắn lại đáng sợ và dữ tợn như lúc này, hắn nghiến răng trèo trẹo khiến gân xanh hai bên thái dương hằn lên rõ nét!
- Nhiều khi tôi chỉ muốn nghiền em ra thành trăm mảnh, hoặc xé từng mảng thịt trên cơ thể em… Nhưng cũng có lúc, tôi cảm thấy tốt nhất mình nên bóp chết em.
Sức phản kháng của tôi đuối dần, nước mắt tràn qua khóe mi xuống gối, mái tóc ướt bết trên khuôn mặt. Lúc ấy, tôi đang mấp mé bên bờ vực tắt thở, nghĩ lần này hắn định bóp chết mình thật rồi, hai cánh tay vật lộn đủ kiểu mà không xê dịch được bàn tay hắn. Cuối cùng tôi đành buông xuôi, nằm đờ ra đó như một khúc gỗ, trân trân nhìn lên trần nhà. Ba năm qua, tôi đã buông xuôi bản thân không biết bao nhiêu lần, dặn lòng mình cố gắng nhẫn nhịn. Mọi chuyện ngày hôm nay chỉ cần tôi nhẫn nại chịu đựng… Tôi không cầu xin sự tha thứ của hắn nữa, nếu chết được thì chết luôn đi cho xong, dẫu sao tôi cũng chán sống rồi.
Hắn chỉ chịu buông tay khi tôi suýt tắc thở. Miệng tôi há hốc, thở lấy thở để như một con cá mắc cạn, rồi ho sặc sụa, người co quắp như một con tôm khô. Trước kia, thỉnh thoảng hắn cũng hơi quá tay nhưng chưa bao giờ khiếp đảm bằng hôm nay, như thể hắn muốn tống tiễn tôi đi lắm rồi. Hắn đưa tay nắm chặt cằm tôi, xoay mặt tôi lại. Tôi khiếp đảm nhìn hắn, nghĩ bụng nếu hắn lên cơn lần nữa, có lẽ tôi không thoát nổi. Nhưng hắn chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dành cho những kẻ xa lạ như vài lần trước đây. Ánh nhìn sâu thẳm đó vẫn đeo bám khiến lòng dạ tôi bồn chồn, sợ hãi, dợm lùi lại, nhưng ngón tay hắn sợt siết mạnh, dồn mọi sự đau đớn vào tôi.
Hắn bật cười dị hợm vô cùng:
- Em cũng biết sợ cơ đấy?
Tôi rất sợ hắn, bấy lâu nay, tôi luôn sợ hắn, Tôi người nhìn hắn đầy van lơn, khi ấy, cổ họng bị bóp nghiến nên tôi chỉ thốt được những câu khàn đặc mà nhát gừng, gắng sức lắm mới thốt ra được:
- Anh làm ơn tha cho tôi!
Dường như hắn đã lấy lại bình tĩnh, không còn thiếu kiềm chế như trước nữa. Hắn khinh khỉnh nhìn tôi như thể nhìn một thứ đầy ghê tởm, giọng điệu trở nên rắn đanh:
- Em nợ tôi.
Hắn bật dậy định bỏ ra ngoài, tôi tuyệt vọng lao ra, kéo hắn lại:
- Này Mạc Thiệu Khiêm, anh có biết thế nào là phải trái không hả? Cứ coi như trước đây tôi cầu xin anh cứu cậu tôi nhưng tôi cũng theo anh được ba năm rồi còn gì, tôi sắp tốt nghiệp đại học và muốn có cuộc sống của người bình thường. Anh có tiền, có vợ, có người tình, anh chẳng thiếu thứ gì, ngoài kia đầy rẫy những người phụ nữ đẹp hơn tôi, thông minh hơn tôi, biết chiều chuộng hơn tôi, anh cứ chọn bừa lấy một người nào đó đi, thế nào chẳng hơn tôi…
Hắn vùng khỏi tay tôi, ánh mắt trở nên sắc nhọn như mũi dao:
- Tôi chưa đánh phụ nữ bao giờ, em đừng ép tôi.
Tôi gào lên như điên dại:
- Bây giờ anh muốn thề nào? Anh có còn là con người không? Ngày xưa, anh đánh thuốc mê rồi cưỡng bức tôi, bắt tôi phả


Snack's 1967