Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
bị chó dại cắn một phát vậy, tôi ra sức an ủi mình, hãy coi như chưa từng xảy ra chuyện gì và trở về trường đi học như bình thường.
Học xong tiết buổi sáng, đến trưa, tôi nhận được điện thoại của em họ khóc lóc nói cậu bị công an dẫn đi rồi, người ta nói cậu bị tình nghi có dính líu đến một vụ án tham nhũng. Tôi cầm điện thoại mà tay run bần bật, hóa ra chuyện này là thật, Mạc Thiệu Khiêm không hề dọa tôi.
Sau khi gác máy, tôi gọi cho Mạc Thiệu Khiêm, nghe giọng hắn bình tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì, hắn vẫn lịch sự hỏi tôi:
- Tối có thời gian cùng đi ăn cơm chứ?
Mạc Thiệu Khiêm là ác ma, một gã ác ma đích thực. Hắn ép tôi phải khuất phục và thỏa mãn lòng tham vô độ của hắn. Tôi theo hắn bay đến một thành phố thuộc miền biển, ở đó, hắn có một căn biệt thự ngay sát mé biển và nơi đó đã diễn ra cơn ác mộng lớn nhất đời tôi. Cho đến tận giờ phút này, hễ thấy ti vi chiếu cảnh biển qua ô cửa sổ là tôi lại thấy khiếp đảm. Từng đợt sóng tung bọt trắng xóa như đang chồm tới, chực quất tôi thành trăm mảnh vụn vỡ, chính chúng nhắc tôi nhớ về những việc kinh khủng nhất từng trải qua.
Khi chúng tôi trở về thì cậu đã bình yên vô sự.
Về sau, Mạc Thiệu Khiêm ép tôi duy trì mối quan hệ bất chính bằng cách hễ hắn gọi là tôi phải đến. Không một ai biết tôi từng trải qua chuyện gì, không một ai hiểu sự chịu đựng của tôi. Tôi cứ chờ, cứ đợi đến lúc Mạc Thiệu Khiêm chán ngấy rồi buông tha tôi… Nhưng ba năm rồi mà hắn chẳng hề cho tôi lấy một cơ hội, mỗi lần tự sát bất thành, trong lòng tôi chỉ còn nỗi tuyệt vọng.
Cho đến lần tôi rạch tay thì hắn đã thật sự nổi giận, hắn lạnh lùng nói:
- Nếu em biết điều thì vài tháng hoặc một năm là tôi đã chán ngấy em rồi, em cứ làm tôi phải chú ý thế này, chỉ phản tác dụng thôi.
Tôi biết hắn nói thật nên cũng nguôi ngoai, không còn nổi loạn nữa, bản thân cũng tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí còn cố tình làm bộ làm tịch. Tôi cứ đợi, cứ nhịn, nhịn cho đến ngày hôm nay.
Tôi nín nhịn cho đến ngày hôm nay, nhưng chỉ nhịn được đến ngày hôm nay thôi. Tôi kể cho Tiêu Sơn nghe một cách không đầu không cuối. Từ rất lâu rồi, tôi đã nghĩ, giá như Tiêu Sơn biết, nếu anh biết, anh sẽ quay về cứu tôi và đưa tôi đi. Tôi kể ngắc ngứ, thậm chí có mấy lần không thể sắp xếp nổi câu cú, nhiều đoạn cứ tắc nghẹn không thốt ra được và toàn bộ những gì đã qua khiến tôi không cách nào giãi bày,
Cả người Tiêu Sơn run lên bần bật, khi anh buông tôi ra, tôi thất vành mắt anh đỏ au như một con thú vị dồn vào bước đường cùng. Tôi vẫn nghĩ rằng nếu Tiêu Sơn biết, nhất định anh sẽ đến cứu tôi. Nếu Tiêu Sơn biết, anh sẽ không để tôi phải chịu khổ sở. Nếu Tiêu Sơn biết… Tôi lừa mị bản thân hết lần này đến lần khác, tôi lừa mình sống tiếp, như thế mới có cơ hội gặp lại anh, bởi tôi biết, anh sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào đối xử tệ bạc với tôi.
Tiêu Sơn bỗng nhiên vung tay, đấm mạnh vào tường, anh dồn hết sức, từng cú đấm nối tiếp nhau như nện vào trái tim tôi. Tôi giữ lại, anh giằng ra, cả người anh đang hừng hực cơn giận dữ, trên nắm tay đã rớm mau. Tôi liều mình giữ anh lại, còn anh cứ bạt mạng giẳng khỏi tay tôi, liên tiếp đấm mạnh vào tường khiến máu bắn tóe lên bờ tường ấy, nhìn anh không khác nào một con thú đang gầm gừ. Khi tôi giữ được anh, anh ôm choàng lấy tôi rồi bỗng nhiên òa khóc.
Lần đầu tiên trong đời, tôi chứng kiến một người con trai khóc nấc nghẹn ngào. Anh ôm tôi rồi sụt sùi, lẩy bẩy như một đứa trẻ, tôi cũng run rẩy, siết chặt đầu anh vào lòng mình.
Nếu như Tiêu Sơn biết, anh nhất định sẽ không để tôi phải chịu đựng tất cả.
Tiêu Sơn gõ cửa nhà tắm, tôi tắt nước, mở cửa với vẻ mặt thản nhiên. Khi anh nhìn tôi, thậm chí tôi còn mỉm cười.
Bỗng nhiên anh ôm siết tôi vào lòng.
Tôi không nhắc đến Lâm Tư Nhàn, vào giây phút này, tôi chẳng muốn nghĩ tới bất cứ điều gì. Nếu điều đó là ích kỷ, hãy để tôi được ích kỷ, nếu phải trả giá bằng việc bị đày xuống địa ngục, xin hãy đày tôi xuống địa ngục, dù sao bấy lâu nay, tôi vẫn luôn sống giữa địa ngục. Tôi siết chặt vòng tay, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc mà xa lạ nơi anh, như thể xưa nay chưa từng nghĩ đến những điều trên. Chúng tôi ôm nhau rất lâu, tôi tự nhủ, giá như có thể, tôi tình nguyện chấm dứt cuộc đời mình ở đây.
Vết thương trên tay anh làm tôi xót xa, tôi liền nói:
- Đi bệnh viện nhé?
- Anh không đi.
- Thế em đi mua thuốc cho anh.
- Để anh tự đi.
Thấy anh mím chặt môi, đột nhiên tôi có cảm giác sờ sợ. Nhớ tới dáng vẻ tuyệt vọng của anh tối hôm qua, tôi chợt nghĩ có lẽ anh sẽ giết người thật.
- Em đi cùng anh.
Anh im lặng, từ tối hôm qua, sự trầm tĩnh của anh mỗi lúc một đáng sợ. Bản thân tôi không biết anh đang nghĩ gì nên càng lo. Dọc đường, tôi len lén để ý sắc mặt anh, nhưng vẫn là sự đăm chiêu đáng sợ kia.
Chúng tôi mua cồn, thuốc tiêu viêm và băng gạc y tế. Tôi nhúng bông vào cồn, cẩn thận rửa sạch vết thương, chắc đau lắm nhưng anh không hé răng kêu nửa lời. Tôi bôi thuốc bột lên miệng vết