Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
ao gồm cả cuộc đời tôi và Mạc Thiệu Khiêm. Trước mặt anh, tôi không nhắc tới chuyện chiếc điện thoại và tuuyệt nhiên không hề đả động đến Mộ Vịnh Phi, anh cũng vậy, tôi tự nhủ, nếu như cuộc hôn nhân giữa anh và Mộ Vịnh Phi thực sự là một cuộc giao dịch, ắt hẳn đây là điều bứt rứt nhất trong anh. Trong khi, tôi với anh chỉ còn có mười hai ngày nữa thôi.
Hôm nào trời đẹp, Mặc Thiệu Khiêm sẽ xuống biển bơi, nắng biển làm tôi trở nên đen sạm và gầy rộc nhưng bù lại tôi đã biết bắt cua, mò ngao sò. Ngày qua ngày, những món hải sản ấy đều lặng lẽ vào bụng tôi, Mạc Thiệu Khiêm làm món cháo cua ngon không chê vào đâu được, theo đánh giá của tôi, anh rất có triển vọng làm đầu bếp. Tuy hơi vụng nhưng tôi cũng học được cách chế biến ngao, sò bằng lò vi sóng, rồi rưới thêm ít tương, ăn rất ngon. Mỗi lần tôi lúi húi trong bếp, anh thường ôm chầm lấy tôi từ phía sau, chưa bao giờ anh dành cho tôi những cử chỉ dịu dàng đến vậy, chắc bởi anh thích nhìn tôi đeo tạp dề. Tôi thấy bóng mình qua lớp cửa kính, trông rất ra dáng một bà nội trợ, còn vòng tay của anh, nói thật, nó ấm áp quá đỗi.
Chúng tôi không chia phòng ngủ nữa, dường như điều đó đã trở thành một việc hết sức tự nhiên. Cuối cùng, tôi đã quen chung giường với Mạc Thiệu Khiêm, hay nói cách khác, anh đã quen có thêm tôi trên chiếc giường của mình. Nhiều lúc giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm, hầu như lần nào tôi cũng bắt gặp anh đang thao láo nhìn lên trần nhà. Tư thế ngủ của tôi vẫn chẳng khá hơn tẹo nào, nửa thân dưới nằm đè lên anh, chắc anh khó chịu lắm nên mới trằn trọc mất ngủ. Tôi thấy ăn năn, liền nằm nhích ra:
- Anh chưa ngủ sao?
Bình thường anh không trả lời, chỉ bảo tôi mau ngủ đi. Đêm cuối cùng ở bờ biển, tôi vẫn giật mình tỉnh giấc giữa đêm như thường lệ, hôm nay, không thấy bóng dáng Mạc Thiệu Khiêm trong phòng. Tuy đã hẹ rèm kín mít nhưng vẫn văng vẳng nghe tiếng sóng vỗ ầm ì. Phòng ngủ im ắng khác lạc, thậm chí tôi nghe rõ từng hơi thở và nhịp đập của trái tim mình. Tôi đoán chắc Mạc Thiệu Khiêm đi toilet nhưng đợi mãi không thấy anh về, cuối cùng tôi đành vươn tay bật đèn. Trong ánh đèn màu cam dìu dịu, gió đưa mành rèm phất phơ kèm vị biển mặn mòi tôi đã quen bấy lâu, dội vào tai cả tiếng sóng vỗ bờ trong đêm tĩnh lặng. Không rõ Mạc Thiệu Khiêm đã đi đâu.
Tôi mò xuống nhà, thấy anh đang lẻ loi ngồi hút thuốc trong bóng đêm. Phòng khách tối hơn buồng ngủ trên gác hai, nếu không nhờ đốm thuốc cháy đỏ lập lòe, chắc tôi không nhận ra anh. Tôi xỏ dép lê, đến tôi cũng chẳng nghe ra tiếng bước chân mình, vậy mà anh lại nhận ra:
- Dậy rồi à?
Tôi quờ quạng tìm sofa, tay chạm vào đồ mây có cảm giác mát rượi đặc trưng, vừa lần mò ngồi xuống, thấy anh định dụi điếu thuốc, tuy vẫn còn một đoạn kha khá hút dở, tôi bèn nói:
- Sao anh không ngủ?
Anh nói:
- Muốn hút thuốc nên ra đây ngồi một lúc.
Tôi khẽ trườn đến cạnh anh, thấy anh không định xua đi, tôi càng tỏ ra dạn dĩ hơn, rút điếu thuốc trên khóe môi anh, đưa lên miệng mình hút thử, một vị man mát, khen khét xộc vào mũi. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được ngực anh rung rung, có lẽ anh đang cười. Tôi dựa vào người anh, chỗ mềm mềm là bụng, rắn rắn là bắp tay.
- Thì ra là mùi này… – Tôi dụi điếu thuốc cháy dở vào gạt tàn. – Chẳng hay ho gì cả.
- Em tưởng nó thế nào?
Thay vì trả lời, tôi ngẩng đầu, đặt lên môi anh một nụ hôn. Lần đầu tiên tôi tự nguyện cũng như chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn không nhuốm màu dục vọng, cũng không ẩn chứa động cơ, chỉ bởi muốn hôn anh mà thôi. Thuốc lá có vị cay nồng, còn hương thơm man mát dịu vĩnh viễn tồn tại trên cơ thể anh nay đã chìm giữa mùi biển. Tôi ôm anh như một con gấu túi bám lấy thân cây, lồng ngực rộng lớn của anh mang lại cho tôi cảm giác vô cùng an toàn. Một lúc lâu sau, tôi nghe anh cất giọng khàn khàn:
- Gái ngoan không nên thế này.
- Anh có quan niệm cổ lỗ sĩ thế? Anh không thấy trong phim, 9x bây giờ toàn thế à? Em đã lớn chừng này rồi.
- Ý anh bảo chuyện hút thuốc kìa.
Tôi nguýt anh một cái đầy khinh thường, đang tối mù thế này, chắc anh không thấy đâu:
- Thì em đang nói chuyện hút thuốc đấy chứ. Anh lại nghĩ bậy bạ gì hả?
Anh không đôi co với tôi nữa mà dùng hành động của mình để nói cho tôi biết anh đang nghĩ bậy bạ điều gì.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm chơ vơ trên sofa, cổ tê rần, xương cốt toàn thân rệu rạo, rã rời. Tôi chợt nghĩ mình già thật rồi, mới nằm úp một đêm trên sofa mà đã khó chịu thế này. Tôi bật dậy, đi lên gác nhìn thấy Mạc Thiệu Khiêm đã sắp xếp hành lý xong xuôi. Anh biết tôi đang đứng ngoài cửa nhưng cũng không buồn ngẩng đầu:
- Ra sân bay thôi.
Thì ra mười hai ngày đã trôi qua thật rồi. Tôi ngây người, nhìn dáng vẻ anh trong chiếc áo sơ mi chưa bẻ cổ, trái ngược hẳn với bầu không khí thảnh thơi miền biển. Cuối cùng tôi đã hiểu ra, tất cả đã kết thúc rồi. Cứ ngỡ một tháng dài đằng đẵng, cho đến tận lúc kết thúc, tôi mới nhận ra nó không dài như mình vẫn tưởng. Tôi không hiểu nổi cảm xúc đang ngự trị trong lòng, là trút được gánh nặng ư? Cũng không hẳn, trái lạ