The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

bố mình.
Tôi biết trong đó bao gồm cả tôi và bố tôi, anh nói như vậy, tức là anh không định tha thứ cho tôi. Trong mắt anh thấp thoáng ánh lệ hoặc có lẽ do tôi nhìn nhầm, thoắt cái anh đã ngoảnh mặt, dõi mắt nhìn về phía bờ biển đen kịt, nghe tiếng sóng lao xao như một cơn mưa rào. Nhìn anh đứng đó vừa cao vừa xa, trời và biên bao la chỉ là phông nền cho bóng hình lẻ loi của anh.
Tôi không thốt nổi lên một lời, con người tôi xưa nay chưa từng nghĩ ngợi đa đoan, bấy lâu nay, tôi luôn cầm chắc ý nghĩ, anh chính là người hận tôi nhất. Thế nhưng trong điện thoại của anh lại chỉ có ảnh tôi, thậm chí lúc ngủ mà anh cũng chụp được.
Tôi vẫn nhớ làn gió ấm áp phe phẩy trên mặt mình khi anh sấy tóc cho tôi mà cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ. Anh gắng sức đè nén, khiến tôi nảy sinh cảm giác tuyệt vọng, nhưng giờ tôi đã hiểu, thì ra anh còn tuyệt vọng hơn cả tôi. Tôi ngước mắt nhìn anh mà anh vẫn đăm đăm nhìn về phía biển. Tôi không hiểu tình cảm mình dành cho người đàn ông này là gì, trước đây, tôi hận anh, tình cảm đó chỉ có sự hận thù, cho đến sau này, cả hai chúng tôi đều ghét cay ghét đắng lẫn nhau, chỉ mong người kia chết ngay trước mặt mình. Giờ thì tôi không biết mình đang nghĩ những gì. Tôi từng yêu Tiêu Sơn, mối tình đầu sâu lắng và vô vọng xiết bao nhưng tất thảy đều đã hoa thành tro tàn của số phận. Còn tôi với Mạc Thiệu Khiêm, có lẽ giữa chúng tôi chỉ tồn tại một mối vướng mắc duyên nợ trời định.
Chúng tôi ngồi trên triền cát đến tận lúc bình minh, biển khơi đã he hé đường chân trời bao la. Vòm trời và mặt nước dần xa nhau, đại dương khoác áo màu lam sậm, da trời lại nhuốm một màu đen pha xanh thẫm. Bấy giờ bình minh đã ửng hồng phía đông. Mắt cá chân tôi sưng vù, không dám chạm đất.
Gió sớm mai lạnh hơn gió đêm làm tôi co ro, tê tái, mấy lần thử tự đứng dậy nhưng lần nào cũng thất bại. Cuối cùng, anh bước đến, quỳ trước mặt tôi. Nhìn thấy lưng ấy, lòng tôi dấy lên một cảm giác rối bời, không biết diễn tả thế nào. Dù sao cũng không thể ngồi đây mãi được, anh cõng tôi về biệt thự. Sóng nối đuôi nhau cập bờ, anh để lại sau lưng những dấu chân in hằn trên nền cát ẩm, và rồi có con sóng nào sẽ ùa đến cuốn phăng đi. Tôi níu chặt cổ anh, có cảm giác mình là đứa trẻ được anh đong đưa, dỗ dành dìu vào giấc ngủ.
Chân tôi phải chườm đá mất nửa ngày, nhưng vẫn chưa thấy tình hình chuyển biến rõ rệt, tuy nhiên, cũng không gặp biến chứng xấu. Mạc Thiệu Khiêm đi mua dầu hồng hoa, tay nghề xoa bóp của anh đúng là không hề tầm thường, làm tôi đau ứa cả nước mắt. Không biết do tác dụng cả dầu hồng hoa hay do tài nghệ mát xa của anh mà đến tối, tôi đã có thể đi lại được. Nhưng cả đêm qua co ro ngoài biển nên giờ tôi lăn đùng ra ốm, ban đầu chỉ hơi đau bụng, hôm sau tỉnh dậy đã thấy chóng mặt, ho sù sụ, trán nóng hầm hập, đành nằm liệt trên giường như một sợi mì luộc chín nhũn. Chẳng mấy chốc, Mạc Thiệu Khiêm cũng bị lây, chúng tôi bê hai cốc thuốc to đùng cùng uống, vì lười đi chợ nên đành nấu cháo trắng ăn.
Thực ra cháo trắng ăn cũng khá ngon, sau ba ngày liên tiếp ăn cháo, đến mức sắp tu thành chính quả thì cơn cảm cúm mới có dấu hiệu thuyên giảm. Uống thuốc cảm cúm nhiều nên tôi làm việc gì cũng rối tung rối mù, có lúc bỏ quần áo của Mạc Thiệu Khiêm vào máy giặt rồi lại giặt luôn cả ví tiền của anh. Mạc Thiệu Khiêm ngủ trưa dậy lúc tôi đang mải dán mấy tờ tiền ướt sũng lên vách kính cửa sổ. Tôi ngượng ngùng nói với anh:
- Thẻ ngân hàng chắc không vấn đề gì đâu…
Tấm ảnh gia đình bé xíu anh kẹp trong ví cũng bị tôi làm cho nhàu nhĩ. Trong bức ảnh, một cặp vợ chồng trẻ đang bồng một đứa trẻ sơ sinh, đôi mắt đen láy của đứa bé đã nói lên dáng dấp trưởng thành sau này. Không ngờ Mạc Thiệu Khiêm hồi bé lại có khuôn mặt tròn xoe như trái táo, nhìn đôi gò má còn phơn phớt hồng y hệt con gái. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy bố đẻ của Mạc Thiệu Khiêm, dáng dấp bây giờ của anh giống hệt bố hồi trẻ, cả hai bố con đều có vầng trán cao, khí chất nghiêm nghị điển hình của người phương Bắc. Ban đầu, tôi dán tấm ảnh lên cửa kính để hong khô, vừa khô được phân nửa, nó rơi luôn xuống bệ cửa sổ. Mạc Thiệu Khiêm nhặt lên, ngắm nghía, bất ngờ hơn là anh không hề nổi giận với tôi. Tôi áy náy nhìn anh, cuối cùng lấy hết can đảm nói:
- Em xin lỗi!
Câu “xin lỗi” thốt lên, muộn đến mười năm có lẻ. Mạc Thiệu Khiêm không ngoảnh lại mà chỉ cúi đầu ngắm nghía bức ảnh, một lúc lâu sau, anh mới cất tiếng:
- Không phải lỗi của em.
Khoảng thời gian sống bên bờ biển có lẽ là chuỗi ngày bình yên nhất trong mấy năm sống chung của chúng tôi, tuy phần lớn thời gian, cả hai đều lăn ra ốm nhưng những cuộc cãi vã đã trở nên hiếm hoi. Tôi nghĩ bụng, chắc anh ấy cũng hiểu ý mình, giữa hai người chỉ còn mười hai ngày nữa thôi, mười hai ngày này như một quãng đời tự nhiên dôi ra, cho phép chúng tôi có thể bình thản với nhau. Tuy mỗi lần đưa mắt nhìn ra vùng biển bao la kia, trong tôi chợt xuất hiện cảm giác áy náy khôn tả, giả như bố tôi đừng làm vậy thì có lẽ nơi đây đã mọc lên một hải cảng quy mô lớn, và tất cả sẽ trở nên khác đi, b