Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

g đó là của con người hay chỉ là một mỏm đá, nhưng tôi vẫn ôm hy vọng mong manh, lao về phía ấy. Tôi la hét thất thanh, lạc cả giọng, có lẽ lúc đó tôi đang kêu cứu hoặc đang gọi mẹ. Rồi tôi vấp phải một hòn đá lẫn trong cát, ngã sõng soài xuống đất, đau điếng.
Đầu gối đau rát như bị xát muối ớt, không cho tôi kịp bò dậy, mà tôi cũng không dám ngoái đầu nhìn lại, chỉ luôn miệng gào thật to. Bóng đen kia khẽ động đậy, chứng tỏ đó là một con người thực sự. Người ta hẳn đã nghe thấy tiếng kêu cứu, liền lao ngay về phía tôi, trong khi con chó dại kia đã đuổi tới nơi. Tôi cuồng cuồng, vơ vội nắm cát ném loạn xạ, nó lùi mấy bước rồi lại xông lên. Có người chắn ngay trước mặt tôi, tôi chỉ kịp trông thấy người đó vung chân đá con chó, rồi lại nhặt một hòn đá đập khiến nó tru lên ăng ẳng.






Con chó dại vội cúp đuôi bỏ chay. Tôi thở hổn hển không ra hơi, người đó vươn tay kéo cánh tay tôi, cất giọng thân quen mà đầy lo âu:
- Nó cắn em à?
Mạc Thiệu Khiêm, thì ra là Mạc Thiệu Khiêm?
Chưa bao giờ tôi lại khẩn thiết muốn được gặp anh như lúc này, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình mừng rỡ khi thấy anh. Tôi nhào vào lòng anh, giấu mặt mình thật sâu trong vòm ngực ấy. Nhịp tim của anh vừa dồn dập vừa rộn ràng, tôi cũng vậy, thậm chí còn thở không ra hơi. Thế rồi gần như ngay lập tức, anh bế tôi ra một chỗ có nhiều ánh sáng hơn. Đầu gối ứa máu, tay anh đang xoa phần khớp xương:
- Sao rồi? Thế này có đau không?
Đột nhiên anh ngừng lại, sau đó buông một câu lạnh nhạt:
- Đáng đời!
Chỗ đầu gối vẫn đang đau như kim châm, muối xát, anh thả tôi xuống, định bỏ đi. Bây giờ, anh có cười trên nỗi đau của tôi, tôi cũng chẳng có cảm giác gì, tôi níu áo anh, hạ giọng nói:
- Anh đừng giận nhé!
- Ai bảo tôi giận?
Anh vẫn lạnh lùng, hất tay tôi ra rồi bước sang một bên, quay mặt về hướng biển.
Tôi thấy mình khóc lóc chẳng ra làm sao, mắt cá chân bị trẹo, không đứng vững, tôi bèn nhảy lò cò, rồi vừa nhảy một bước lại nghe anh nói:
- Em cứ nhảy loi choi đi, rồi thế nào cái chân cũng sưng lên cho mà xem, lúc đó cho em ở lại đây một mình.
Tôi sượng sùng, đành ngồi thụp xuống bãi cát.
Anh không đoái hoài thì tôi chỉ còn nước ngồi im ở đó mà thôi.
Trên mặt biển, chẳng thứ gì hiện rõ hình hài ngoại trừ bóng đem, họa hoằn lắm mới có một ngôi sao nhấp nháy, lẻ loi. Nơi đảo xa, ánh đèn của ngọn hải đăng vươn xa tít tắp vào trùng khơi. Gió biển gọi ngàn con sóng triền miên xô bờ, tôi chợt thấy lạnh, người hơi run run.
Bấy giờ, Mạc Thiệu Khiêm vẫn đứng lặng người trên bãi cát, sóng vỡ òa thành những bọt biển chỉ cách chân anh trong gang tấc. Gió lùa tay áo khiến nó phồng lên như đôi cánh màu đen. Thân hình cao lớn của anh luôn khiến tôi phải ngước mắt nhìn, bây giờ, anh đứng đó còn tôi đang ngồi, góc nhìn càng chếch cao hơn.
- Em nhìn gì?
Giọng anh vẫn đều đều như thường ngày, tôi luôn nghi ngờ tự hỏi phải chăng sau gáy anh có mắt nên chẳng cần ngoái lại mà vẫn biết tôi đang nhìn.
Tôi ấp úng:
- Em nhìn xem… anh đang nhìn gì…
Anh ngoảng lại rồi chợt mỉm cười, trời tối đen như mực, chẳng biết có phải anh đang cười không nữa. Anh giơ tay, chỉ về phía ngọn hải đăng:
- Cảng tự nhiên này không tệ đâu nhỉ?
Đây chính là sự khác biệt giữa dân thường và đại gia, trong khi đại gia luôn nghĩ cách kiếm tiền mọi lúc mọi nơi, thì người như tôi chỉ biết phấp phỏng đoán ý anh. Cảng khẩu tôi cũng chẳng biết chứ đừng nói đến cảng tự nhiên.
- Năm đó, bố tôi đã nhận ra tiềm năng của vùng này, ông chỉ mong xây dựng được một cảng trung chuyển dầu. Tuy mấy tỉnh ven biển gần đây đã có vài cảng nước sâu quy mô lớn, nhưng cũng chỉ là cảng trung chuyển container mà thôi. Nếu tàu chở dầu quốc tế từ Đại Tây Dương ghé vào đây để tiết kiệm đường thủy hơn là vào Ninh Ba.
Tuy không hiểu nhưng tôi vẫn nhận ra giọng điệu mỉa mai trong lời anh nói:
- Bốn mươi vạn đồng, chỉ vì bốn mươi vạn đồng cỏn con. Uổng công bố tôi tin tưởng bố em, chỉ vì bốn mươi vạn đồng mà bố em bán đứng bố tôi!
Tôi chết trân tại chỗ, bấy lâu nay, tôi đâu biết thì ra chính vùng biển này đã khởi nguồn mọi vướng mắc ân oán từ đời trước.
- Công trình đã bắt đầu thi công, vậy mà bọn họ lại xúi giục nông dân kháng nghị cảng dầu sẽ làm ô nhiêm môi trường, sau đó, họ thuyết phục được chính quyền điều chỉnh quy hoạch, di dời địa điểm xây dựng sang nơi khác. Tất cả đều được tính toán kỹ càng, kế hoạch chặt chẽ, phải vậy không? Bất chấp cái nắng gay gắt của mùa hè, bố tôi vẫn bay đi bay về để trì hoãn hoặc thay đổi tiến trình, cho đến một ngày, ông đột ngột qua đời ngay tại sân bay… Về sau, cách đây khoảng hai trăm cây số, mọc lên một cảng dầu. Họ độc chiếm gói thầu, cả khu hải đảo biến thành kho dầu lớn. Trong khi tổng số vốn đầu tư chỉ nhỉn hơn giá thầu thấp nhất của bố tôi vài trăm triệu, trên mặt trận kinh tế, bọn họ thắng một bàn đẹp. Mỗi lần đến đây, mỗi lần ngắm nhìn vùng biển này, tôi luôn nghĩ, trọn đời này mình sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã hại chết


XtGem Forum catalog