XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/960 lượt.

và mỗi sáng sớm thức dậy, đến mức hầu hết tâm trí của em đều dành để nghĩ về anh ấy.” – Nói đến đây, cô cắn môi, giọng ngập ngừng đau đớn – “ Nhưng ... khi hay tin Kevin sắp trở về, em lại không dám tin đó là sự thật. Vì em đã hoang tưởng quá lâu rồi, đến mức đã ghim sâu vào da thịt, để rồi bây giờ em sợ mình sẽ vỡ mộng, sợ rằng đó chỉ là giấc mơ!”
“ Năm năm qua, lý trí và tình cảm trong em vô cùng mâu thuẫn. Từ lúc anh ấy vào tù, chúng em vẫn không hề gặp nhau lần nào. Chỉ bởi vì em sợ, em sợ rằng khi nhìn thấy gương mặt hốc hác của anh ấy sẽ không thể chịu nổi, và lương tâm sẽ không ngừng giày vò em, nói rằng chính Phương Nhã đã hại Kevin ra nông nỗi này. Anh biết không, em thật sự rất đau mỗi khi nghĩ đến điều đó!”
Cơn gió mạnh từ đâu thổi đến khiến chiếc nón trên đầu cô bay đi. Cô vội xoay đầu trở lại, mắt chăm chú nhìn chiếc nón kết nằm trên mặt cỏ mà nước mắt vẫn còn rơi xuống không ngừng.
Rồi đột ngột, cô nhìn thấy đôi giày của người nào đó đã phai màu cũ kĩ, từng bước đứng trước mặt cô và nhặt lấy chiếc nón, âm thanh vừa quen thuộc vừa xa lạ bỗng cất lên, khiến trống ngực cô đập liên hồi:
“ Jessica, tại sao em ngốc vậy?”
Gương mặt của người đàn ông đó dần dần hiện trong đôi mắt cô, mỗi lúc một rõ, chẳng mấy chốc như bao phủ toàn bộ thân người cô, khiến cô không thể nào cử động được.
Bước chân anh khẽ dừng lại, cúi người xuống đội chiếc nón lên đầu cô, chậm rãi nở một nụ cười thật tươi:






“ Em nhớ không, chúng ta đã từng hẹn ước với nhau, là sẽ sống đến răng long đầu bạc mà!”
Cô ngẩn người nhìn khuôn mặt của anh, trông anh đã chững chạc hơn trước nhiều, nhưng vẫn không hề già dặn chút nào, ngược lại vẫn còn rất khỏe mạnh, rất tuất tú. Và điều đó lại khiến cô òa khóc nức nở.
Phương Nhã, mày có nhìn lầm không?
Người mà mày yêu, mày chờ đợi năm năm qua có thật là đang đứng trước mặt mày không?
Rất lâu sau đó, anh mới ôm chặt cô vào lòng, cho đến khi cô hoàn toàn nằm gọn trong lòng mình mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời âm thanh dịu dàng cất lên bên tai:
--------♥-------
Mưa tháng năm, cây xanh trổ lá, mọi thứ dường như trở lại với khoảng thời gian oi bức của hai năm về trước.
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời, khi bạn nhớ đến ai, rất muốn gặp người đó nhưng lại không cách nào chạy đến ôm họ thật chặt. Đó là lúc con tim bạn phải chịu một sự bức bối rất khó chịu.
Cũng có những khoảnh khắc trong cuộc đời, bạn cảm nhận được tình cảm vô hình mãnh liệt không thể gọi thành tên, muốn họ thấy và nghe được nhưng lại không cách nào để họ nhận ra được điều đó.
Tháng năm oi bức, những kỷ niệm ngày xưa ùa về khiến tim bạn vỡ òa. Cho dù họ có ở trước mặt bạn, mỉm cười với bạn nhưng … họ vẫn không thể thấy được nỗi đau đớn trong tim bạn lớn đến nhường nào.
Ngày qua ngày, những yêu thương xưa kia cũng dần trôi theo năm tháng. Có ai mà chưa từng hối tiếc với quá khứ, chưa từng muốn quay trở lại con đường mà mình đã từng quên lãng, khi bạn còn chung bước, cùng chung một nhịp đập với người nào đó trong cuộc đời.
Thời gian trôi đi không bao giờ ngoảnh lại, những lần gặp mặt âu yếm, trao nhau những hơi thở và nụ hôn nồng nàn hoặc đơn giản là đứng gần nhau chỉ để cảm nhận được chút hơi ấm còn sót lại. Tất cả đều chỉ như một bản giai điệu có đầy đủ các nốt thăng trầm của cuộc sống.
Đứng giữa thiên đàng và địa ngục, tôi mơ hồ nhìn miền ký ức xưa kia của mình dần dần khuất khỏi tầm mắt mà không khỏi vỡ òa … thì ra, tôi đã từng sống như thế.
Vũ Quốc Thịnh khi còn sống, đã từng là một đứa con trai nhu nhược. Từ lúc mới bắt đầu cho đến khi thời điểm kết thúc, những gì mà tôi đã làm đều chỉ mang đến cho người mình yêu những giọt nước mắt.
Có lẽ, khoảng thời gian tươi đẹp nhất chính là khoảnh khắc chúng tôi yêu nhau mà không gặp bất cứ trở ngại nào từ Cẩm Tú.
Mối tình đẹp nhưng khắc cốt ghi tâm chỉ vỏn vẹn được gần hai năm. Sau hai năm đó, những chuỗi ngày đau khổ liên tiếp ập đến, gây không biết bao sóng gió cho cô ấy và cả chính bản thân mình.
Nếu như nói rằng Cẩm Tú là kẻ thứ ba, thì theo tôi nghĩ ... cả hai người con gái đó đều không phải là người thứ ba.
Quốc Thịnh từng thích Cẩm Tú, nhưng đó không phải là tình yêu. Cho đến khi số phận run rủi cho tôi gặp Phương Nhã, tôi mới hiểu được trái tim của mình chỉ cần mỗi cô ấy!
Gặp được hai người con gái ở hai khoảng thời gian và không gian khác nhau, hoàn toàn không ai là có lỗi. Cũng như cô ấy đã gặp phải tôi và Kevin ở hai khoảng thời gian khác nhau vậy.
Có biết bao nhiêu thứ đã qua đi theo thời gian đến khi ngoảnh đầu lại, tất cả chỉ còn là quá khứ. Tôi biết hiện tại chúng tôi đã không còn như ngày hôm qua nữa, cô ấy và Kevin mới là lẽ sống duy nhất của ngày hôm nay, ngay lúc này, và bằng tất cả những gì cô ấy đang sống trong cuộc đời.
Cũng có ai đó đã từng nói, đừng để cuộc sống trôi qua chỉ bởi vì quá khứ hay tương lai, mà chúng ta phải sống vì hiện tại, vì những gì ta yêu thích, ước mơ và hoài bão, để bản thân có đủ thử thách và mạn