XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.

y, chúng ta vẫn đi tiếp chứ?
Hắc Lão Ngũ vỗ vỗ tay lên mặt bức tường đá.
- Điều đó cũng cần nói sao, đã đi đến nước này rồi, không muốn vào cũng vẫn phải vào.
Nghĩ đây không phải con đường ông nội đã đi, tôi có chút hơi do dự, đang định lên tiếng phản đối thì bỗng nhiên cảm thấy dưới chân khẽ rung chuyển, cả mặt sàn phía dưới bắt đầu nâng lên.
Mọi việc diễn ra bất ngờ khiến chúng tôi không kịp suy nghĩ gì, cứ thế nối nhau bước vào, Lão Ngũ cầm gương Dạ Minh nên là người đi đầu tiên, chị Giai Tuệ sau cùng, tôi thì đi giữa; chúng tôi khom người, thận trọng bước vào bên trong đường hầm. Vừa bước vào trong đường hầm thì bỗng có tiếng ầm ầm phía sau lưng, chúng tôi đồng loạt quay lại, bức tường Quy Tàng ban nãy đã hạ xuống, chặn đứng miệng hầm lại.
Không gian bên trong hầm rất hẹp, giọng Hắc Lão Ngũ ồm ồm vọng đến.
- Mở được bức tường Quy Tàng chính là khởi động cả cỗ máy này, sau đó mặt sàn kia sẽ quay trở về vị trí cũ, ta e rằng lão Sở bị mất dấu cũng là vì vậy. Chỉ có điều đường mà lão ta đi chắc là một cánh cửa khác, nhưng khi chúng ta phá được năm lưỡi dao và khóa Thiên Cương ba mươi sáu vòng, thì người khác chỉ cần không bị mù cũng có thể đoán ra chúng ta đi xuống dưới này.
Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không có cách giải quyết nào tốt hơn, mà chỉ biết gật đầu làm theo, rồi đi theo Hắc Lão Ngũ tiến vào trong hầm. Đường hầm này có chiều rộng và chiều cao đều là một mét, muốn bước tiếp phải khom lưng dò từng bước để đi. Tôi thấy mình hiện giờ giống như con sóc chuột chui vào ống bễ, chỉ có điều di chuyển chậm hơn chúng nhiều.






Khi mới bắt đầu đi vào đây, tôi còn cảm thấy rất hào hứng thấy mình giống những chiến sĩ đang đi lại trong chiến hào. Nhưng đi một đoạn dài, tay chân tôi đau nhức vô cùng, toàn thân mỏi nhừ, mệt đến mức chỉ biết thở dốc. May sao không khí trong đường hầm tương đối thoáng đãng nên không hề cảm thấy ngột ngạt, tôi cũng không biết bộ phận thoát khí ở đây được thiết kế như thế nào.
Đường hầm cứ thế thẳng tắp về đằng trước, cũng không đoán được nó dài bao nhiều, Hắc Lão Ngũ sau đó cũng đóng chiếc gương Dạ Minh lại, khiến bốn phía xung quanh tối om như mực. Chúng tôi không ai nói với ai lời nào, chỉ im lặng tiến tới phía trước. Đi được gần hết đoạn đường hầm, tôi mệt đứt hơi, da tay da chân đều bị xây xước, đang định bảo mọi người nghỉ một lúc, thì Hắc Lão Ngũ đang đi phía trước bỗng dừng lại, hoan hỉ quay lại nói với chúng tôi:
- Hai đứa, tới lối dẫn ra ngoài rồi!
Tôi sung sướng phát điên, liền bước nhanh tới phía trước, cảm thấy đầu óc trống rỗng, lập tức đứng thẳng dậy. Sau khi Lão Ngũ mở chiếc gương Dạ Minh ra, tôi thấy mình đang đứng trong một không gian bị bao kín, bốn phía là bốn bức tường được ghép bằng những tảng đá lớn, đối diện với miệng hầm chúng tôi vừa bước ra khỏi là một cánh cửa bằng kim loại rất lớn, bên trên treo một chiếc khóa bằng sắt nặng trịch to chừng hai bàn tay.
Khóa Bá Vương nối sợi tơ tằm bất tử
Lão Ngũ xoắn xoắn mấy sợi râu trong tay rồi nói:
- Nghe cái tên đã đủ thấy cổ quái rồi, nhanh chóng bắt tay vào mở thôi.
Chị Giai Tuệ nói thêm:
- Vừa là Bá Vương, vừa là Thập diện mai phục, xem ra nó nhất định liên quan tới Hạng Vũ[1'> rồi.
[1'> Hạng Vũ là một chính trị gia và là nhà quân sự kiệt xuất của nước Sở ( một nước nhỏ của Trung Hoa cổ đại). Với tài năng và sự dũng mãnh của mình, ông được coi là vị tướng xuất sắc nhất trong lịch sử Trung Quốc, từ Bá Vương cũng là danh xưng dùng để gọi ông.
Tôi gật đầu, tán thành:
- Chị Giai Tuệ, chị đoán đúng rồi đấy, câu thành ngữ “Thiết tướng quân giữ cửa” mà ngày nay mọi người hay dùng cũng bắt nguồn từ khóa Bá Vương này mà ra đấy.
Trước đây tôi đã từng nghe ông nội kể rằng, khóa Bá Vương ra đời từ những năm đầu tiên thời Đông Hán, nghe nói nó được một vị tướng quân dưới quyền của Sở Bá Vương Hạng Vũ chế tạo ra. Vị tướng quân này vốn là một cao nhân chế tạo khóa, sau đó chiêu binh đi theo Hạng Vũ. Sau khi Hạng Vũ bị đáng bại ở Ô Giang, ông ta đã quyết định về ở ẩn, tách mình với thế giới bên ngoài và quay về với nghề chế tạo khóa. Để tưởng nhớ vị tiên chủ, ông đã dựa vào loại khóa then truyền thống để chế tạo ra loại khóa Bá Vương, được lưu truyền qua hàng nghìn năm.
Loại khóa Bá Vương này gồm có mười thanh then vừa sáng vừa tối, ngụ ý chỉ trận Thập diện mai phục do Hàn Tín bày binh bố trận. Trong đó, mặt dưới khóa không có rãnh cũng không thiết kế then cài, mà chỉ có những đường lượn sóng, để ngầm ví lần thua trận của Hạng Vũ ở Ô Giang, thà tự vẫn còn hơn phải lui về Giang Đông. Do Hạng Vũ là đại tướng quân, nên loại khóa then này còn được gọi là Thiết tướng quân, có thể lấy câu “Một người giữ cửa, vạn người khóa vào”[2'> của Lý Bạch để so về mức độ vô cùng khó mở của loại khóa này.
[2'> Trích trong bài Thực đạo nan của Lý Bạch.
Nghe tôi giải thích xong, Lão Ngũ gật đầu vẻ rất thán phục.
- Hạng Vũ quả đúng là anh hùng, thà chết vinh còn hơn sống nhục. Vậy mi thấy thế nào, chiếc khóa này c