XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

ang ở phía dưới:
- Chị đứng vững nhé, nhớ giữ chặt hai chân em đấy!
Chị Giai Tuệ chỉ “ừ” một tiếng, rồi hướng hai chân sang hai bên, vững chãi xuống tấn, hai tay giữ chặt lấy hai chân tôi.
Vừa mới dứt lời, tôi đã cảm giác một lực vô cùng lớn tác động lên lòng bàn tay mình, khiến tôi không thể giữ nổi nút vặn lên dây cót kia. Ngón tay vừa mới chỉ nhích thả ra một chút, hai bàn tay lập tức bị cuốn theo vòng quay, tôi vội tóm chặt lấy chiếc hộp, chỉ để cho sợi dây da lừa chạy qua kẽ tay.
Chiếc nút lên dây cót trên chiếc hộp chậm rãi chuyển động kéo theo những bánh răng nằm trong chiếc hộp, khiến cho sợi dây da lừa nằm trên bánh răng căng ra hết mức và bắt đầu cọ xát rồi cắt đứt lõi dây bên trong viên ngọc trai. Vì lực chuyển động và lực kéo của chiếc hộp quá mạnh khiến cho bàn tay tôi rất khó giữ chặt lấy nó, nhiều lần không giữ được mà phải nới lỏng tay ra.
Tôi gồng mình so hai vai lại, áp chặt một bên má xuống vai, chống một tay lên hông, dồn hết sức lực để giữ chiếc hộp đứng im.
Tốc độ quay của sợi dây mạnh đến mức khiến cho sợi dây da lừa cứa qua kẽ tay và má tôi chảy máu.
Có thể do nhìn thấy những giọt máu rớt xuống nên chị Giai Tuệ mất tập trung trong giây lát, hai chân chị nhúc nhích, người hơi nghiêng sang một bên.
Do chị đứng không vững làm tôi cũng ngả nghiêng theo, hai tay giơ lên trên theo phản xạ, sợi dây da lừa suýt chút nữa chạm vào cần cổ tôi.
Hắc Lão Ngũ đứng bên cạnh vội kêu lên thất thanh, nhảy phốc đến, túm chặt lấy tóc tôi kéo sang một bên.
Chỉ trong giây lát, sợi dây da lừa đã phát ra âm thanh lục cục như đang sôi sượt qua cằm tôi, tôi thậm chí còn cảm nhận thấy sức nóng trên bề mặt sợi dây.
Liền lúc đó, chị Giai Tuệ cũng được Hắc Lão Ngũ đỡ cho đứng vững lại, nên vừa lập tức xuống tấn vừa hốt hoảng hỏi tôi:
- Lan Lan, không sao chứ?
- Không… không sao… - Tôi cố quên đi sức nóng của sợi dây như đang thiêu đốt trên cằm mình, vội vàng trả lời chị, rướn người bám chặt lên bức tường dính đầy ngọc trai, đề phòng sự cố này xảy ra lần nữa.
Tôi bỗng thấy lõi viên ngọc dần trở nên đục ngầu, những luồng khí trắng không ngừng phun ra ngoài, dưới sức nóng của sợi dây da lừa, chúng dần tan ra và biến mất.
Trong lòng tôi thầm cầu nguyện cho sợi dây lõi sẽ bị cắt trước khi sợi dây da lừa đứt phựt.
Chỉ khoảng vài giây sau, một tiếng “tạch” vang lên, đó là tiếng dây kim loại bị đứt vọng ra từ bên trong viên ngọc, lực tác động lên bàn tay tôi cũng tự dưng biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm vì biết rằng cuối cùng sợi dây lõi cũng đã bị cắt đứt.
Tôi mừng rỡ nhảy vội xuống khỏi vai chị Giai Tuệ, vừa đưa tay lên quệt mồ hôi đang đầm đìa trên mặt vừa hào hứng reo lên:
- Mở được rồi, mở được rồi!
Ba chúng tôi vội ngẩng đầu lên nhìn đám ngọc bám trên tường. Những viên ngọc bắt đầu quay tít mù, được một lúc chúng bỗng dưng dừng lại mà không hề phát ra âm thanh gì. Ngay sau đó, tất cả những viên ngọc trong đường rãnh trượt đều rung lên, rồi cùng va vào tường phát ra những âm thanh lanh canh nghe rất vui tai, sau đó chúng tiếp tục trượt theo đường rãnh giống như bầy đom đóm bị đánh động vội bay đi, cảnh tượng đó thật khiến cho người ta không muốn rời mắt.
Một điều đặc biệt hơn nữa đó là mặc dù tất cả những viên ngọc kia trôi đi rất nhanh, nhưng hình như chúng đều di chuyển theo một quỹ đạo đã định, nên hầu như không bao giờ va vào nhau. Cả bốn bức tường lặng im không có tiếng động nào ngoài tiếng sợi dây kim loại cọ vào đường rãnh trượt phát ra âm thanh lạo xạo giống như tiếng của hàng ngìn con tằm ăn rỗi.
Mỗi viên ngọc khi đã chuyển động đến đúng vị trí của mình sẽ lập tức dừng lại. Khoảng năm phút sau, tất cả các viên ngọc lại tự động thay đổi vị trí, sau đó xoay vài vòng rồi từ từ quay trở lại trạng thái tĩnh.
Hắc Lão Ngũ ngó nghiêng quan sát kỹ một lượt rồi mới gật đầu, nói:
- Hay đấy, hay đấy, vậy là chiếc khóa Quy Tàng sáu mươi tư viên ngọc bạc đều đã quay trở lại vị trí ban đầu rồi! – Thế nhưng tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn để hào hứng với thành quả mình đạt được thì đằng sau bức tường Quy Tàng chợt vang lên một tràng âm thanh lạch cạch, rồi cả bức tường từ từ bị kéo lên, để lộ ra một cửa động hình vuông, bên trong tối đen như mực.
Hắc Lão Ngũ há hốc mồm thốt lên một tiếng kinh ngạc, rồi lập tức tiến lên phía trước, cầm chiếc gương Dạ Minh soi vào bên trong động. Dưới ánh sáng của chiếc gương tôi nhìn thấy trước mắt mình là một đường hầm vuông vức, thẳng tắp và sâu tít tắp; nơi đó chỉ có một màu đen ngòm nên tôi không biết rằng đường hầm này sẽ dẫn đi tới đâu.
Bốn bức tường trong động được lát bằng những tảng đá hoa cương rất lớn màu xanh xám, trên bề mặt không hề có bất cứ đường nét chạm trổ nào, nhìn qua thì trông rất nhẵn và phẳng, thậm chí còn phản chiếu ánh sáng mờ ảo, trông không có vẻ gì là thô ráp cả.
Chị Giai Tuệ đưa tay ra đỡ tôi, rồi bắt đầu phân tích sự việc: Bề mặt của bức tường vẫn nguyên vẹn, không có đến một vết xước, vậy chắc Sở thúc đã không đi con đường này. Nói rồi chị quay sang hỏi Lão Ngũ:
- Lão Ngũ, làm thế nào đâ