Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2017 lượt.

à vật quý, chỉ riêng độ cứng của nó thôi cũng đã là hiếm có. Muốn khoan lỗ trên bề mặt viên ngọc chắc phải dùng đến kim cương kết hợp với một loại axít cực mạnh mới có thể khoan được, hơn nữa chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức. – Oán trách một lúc, lão mới giãn đầu mày ra, vuốt chỏm râu rồi cười vô cùng sảng khoái giống như nhặt được vàng.
Thấy Hắc Lão Ngũ lúc thì cau có lúc thì cười khoái chí, tôi bỗng thấy sờ sợ, lo rằng lão lại giống tôi lúc nãy, bị trúng bùa mê rồi phát điên. Tôi đoán chị Giai Tuệ cũng có ý nghĩ đó giống tôi khi thấy chị ngồi sụp xuống nắm chặt cổ tay Lão Ngũ, giọng khẩn khoản hỏi:
- Lão Ngũ, lão có sao không?
Hắc Lão Ngũ nghe thấy vậy liền cười vang, rồi xịu mặt nhăn mày với chúng tôi:
- Hai đứa muốn lấy bột ngọc trai đắp mặt, e rằng cũng không còn hi vọng nữa rồi.
Tôi chu mỏ vẻ tiếc nuối nhưng trong lòng lại nghĩ, Hắc Lão Ngũ thật đúng là, đến nước nào rồi mà vẫn còn đùa được.
Thấy chúng tôi không hào hứng lắm, Hắc Lão Ngũ nghiêm túc trở lại và nói:
- Đừng coi thường mấy viên ngọc này, nếu như xay chúng thành bột, kết hợp với một vài loại thuốc đặc chế, sẽ có tác dụng hồi phục rất tốt. Thậm chí là xương gãy cũng có thể liền lại, thịt đã hoại tử còn trở lại tươi nguyên.
Nghe đến đây, tôi bỗng nhiên nhớ đến những vết sẹo trên lòng bàn tay của ông nội, liệu bôi bột ngọc trai này lên, tay của ông có thể liền sẹo không?
Chị Giai Tuệ đút khẩu súng vào lại trong bao, nói với tôi:
- Lan Lan, đã như thế rồi, giờ chỉ còn trông cậy vào em thôi.
Tôi liền gật đầu, cắn răng nói với chị:
- Vậy chị ngồi xuống, để em đứng lên xem lại, em không tin là cả ngày hôm nay không mở được nó.
Tôi đứng trên vai chị Giai Tuệ, tính toán trong giây lát rồi rút một sợi dây da lừa dài chừng năm centimet, sợi dây mảnh tới mức gần như không nhìn thấy rõ, cài vào kẽ móng tay út. Kẽ móng tay út chính là một trong những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể con người, nó có thể cảm nhận được những chuyển động nhỏ nhất, tinh vi nhất. Tôi từ từ nhét sợi dây vào trong mắt khóa của viên ngọc, kẽ móng tay rung nhẹ, đó hoàn toàn là do những bước di chuyển của sợi dây da lừa bên trong lõi khóa, tôi dựa vào đó để điều chỉnh lực và hướng đi từ đầu ngón tay út.
Tôi dường như đã phải nín thở mới lùa được sợi dây da lừa vào trong lõi khóa và nhẹ nhàng cuộn chặt lấy hòn sỏi nhỏ ở đó. Đang định thở phào nhẹ nhõm vì đã hoàn thành phần quan trọng của công việc thì tôi chợt nghe chị Giai Tuệ bên dưới nhắc nhở:
- Lan Lan, nhớ không được nhìn quá lâu mà phải nhắm mắt vào.
Nghe chị Giai Tuệ nhắc tôi mới nhớ ra, trả lời một tiếng rất khẽ, rồi lập tức nhắm mắt lại, hoàn toàn dựa vào đôi bàn tay để cảm nhận và điều chỉnh sợi dây.
Giờ mới là bước khó khăn nhất, làm thế nào để lồng được sợi dây lõi kia. Đây chính là công việc yêu cầu sự tỉ mỉ và chính xác tuyệt đối, không thể để xảy ra bất cứ sai sót nào, thậm chí còn khó hơn kỹ thuật mổ nội soi gấp trăm lần. Điều khó khăn nhất là tôi không được dùng mắt để nhìn, mà chỉ có thể dùng tay để cảm nhận.
Tôi đưa bàn tay trái ra, dùng ngón tay cái và trỏ nhẹ nhàng và thận trọng lần theo ngón út bàn tay phải, thông qua từng cử động nhỏ của phần cơ trên ngón tay út để nhận biết và điều chỉnh sao cho sợi dây da lừa xuyên qua sợi dây lõi. Khi cảm thấy sợi dây đã vào đúng vị trí, tôi mới kéo ngón tay út, hi vọng sự tác động đột ngột này sẽ khiến sợi dây ở phía trong viên ngọc trai móc ngược trở lại.
Liên tiếp mấy lần đều không thành công khiến cho tôi có chút mất bình tĩnh, nên mỗi lần lại tăng thêm lực tác động lên sợi dây, cứ như thế đầu ngón út của tôi mỏi nhừ. Nhưng tôi vẫn quyết không bỏ cuộc, cuối cùng sợi dây da lừa đã cuốn chặt sợi dây lõi và bắt đầu thuận theo mắt khóa quay ngược trở lại vị trí ban đầu.
Khi sợi dây da lừa vòng ngược trở lại, tôi không mở vội mắt mà lập tức bỏ sợi dây da ra khỏi kẽ móng tay, túm chặt lấy đầu dây còn lại, cùng với hai đầu sợi dây kim loại thắt chặt lại thành nút.
Cuối cùng thì phải xem làm thế nào để cắt đứt sợi dây lõi kia. Tôi liền lôi từ trong túi ra một hộp kim loại to bằng hộp diêm. Đây cũng là một dụng cụ mở khóa ông nội đã để lại cho tôi, nó chuyên dùng để cắt, lôi và định vị những sợi dây mảnh.
Mở nắp chiếc hộp, bên trong là tám bánh răng to nhỏ khác nhau được nối với nhau bằng một thanh kéo, dây xoắn và vòng bi định vị hết sức phức tạp. Tôi luồn sợi dây da lừa vào bánh răng rồi xỏ qua hai lỗ nằm dưới đáy chiếc hộp, đóng chặt nắp hộp lại.
Giờ là đến bước quan trọng nhất. Tôi thuận theo chiều kim đồng hồ, vặn chiếc nút màu trắng sang bên phải, khiến những bánh răng trong chiếc hộp cũng hoạt động theo, kéo căng sợi dây da lừa, giống như đang lên giây cót đồng hồ vậy.
Vặn khoảng hơn năm mươi vòng, sợi dây lừa đã căng hết mức có thể, thực ra là tôi không thể vặn được hơn nữa, lực kéo lại của sợi dây đã lớn tới mức khiến các đầu ngón tay của tôi trắng nhợt vì thiếu máu lưu thông, cảm thấy không thể điều khiển được chính bàn tay của mình nữa, tôi vội vàng cúi xuống nói với chị Giai Tuệ đ