Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

gọc cứ theo đó nhanh chóng trôi lên phía trên mà không phát ra một tiếng động nào, chỉ một lúc sau tất cả chúng đã dồn về một góc phía trên bên phải.
Hắc Lão Ngũ quay người lại, mở đôi mắt sáng quắc lên nói với tôi:
- Mi đã nhìn thấy chưa, viên ngọc đó chính là mắt quái của cánh cửa Quy Tàng, ta đã cho nó về vị trí ban đầu. Thế nhưng khả năng của ta chỉ có thể làm tới đây, còn việc mở thế nào thì phải để mi ra tay. Nhưng phải nhớ rõ là không được nhìn quá lâu, khi quan sát được rồi thì phải lập tức thực hiện ngay.
Tôi cố nén sự tò mò vội gật đầu đồng ý, đồng thời tôi quay sang tập trung nhìn ngắm những viên ngọc kia, hi vọng có thể tìm ra điểm chung với những loại khóa đã tiếp xúc trước đây để dùng những phương pháp tương tự mở chúng.
Vị trí của những viên ngọc kia rất cao, so với một đứa chỉ cao một mét sáu như tôi thì khó có thể với tới chúng để quan sát kỹ. Thế nên chị Giai Tuệ phải ngồi xuống để tôi giẫm lên vai, như vậy mới vừa tầm để tôi với tới những viên ngọc phía trên.
Do thời gian gấp gáp nên tôi không thể chần chừ mà nhanh chóng với lấy viên ngọc lớn nhất kéo lại sát mặt, quan sát thật kỹ phía sau nó.
Nắm viên ngọc trong tay, một cảm giác mát lạnh rất dễ chịu, lan tỏa ra khắp người tôi. Đằng sau viên ngọc là một sợi dây kim loại mảnh thò ra từ trong lòng máng trượt, đầu kia cắm vào trong lòng viên ngọc, tại chỗ cắm, sợi dây khít tới mức không thể nhìn ra khe hở. Quan sát kỹ hơn, tôi lại phát hiện ra bên cạnh chỗ cắm sợi dây còn có một lỗ mắt vô cùng nhỏ, chỉ bằng đầu một chiếc kim, xem ra đây có thể chính là lỗ khóa của viên ngọc.
Tôi lôi chiếc kính chuyên dụng của mình ra, nheo mắt, qua chiếc kính ngó vào bên trong lỗ khóa. Điều làm tôi thấy kinh ngạc chính là kết cấu bên trong viên ngọc vô cùng phức tạp, hoàn toàn vượt quá những gì tôi dự tính.
Cũng giống như những viên ngọc trai bình thường khác, bên trong lõi viên ngọc bạc này là một viên sỏi nhỏ. Khi sợi dây cắm từ bên ngoài vào, đầu sợi dây đã tách ra thành tám sợi nhỏ giống như tám sợi râu mực, cuốn chặt lấy viên sỏi. Hơn nữa, sợi dây này giống như những đường ống rỗng lõi, bên trong nó lại được xuyên qua bằng một sợi tơ mảnh hơn, sau khi cuốn thêm ba vòng ở bên ngoài, chúng lại xuyên qua lỗ thủng trên viên ngọc trai để quay trở lại bên trong, phương thức này giống như con nhện đang chăng tơ. Tôi lập tức hiểu ra vấn đề, sợi tơ kim loại mảnh hơn kia chính là lõi dây cuốn, phải cắt đứt nó thì mới có thể nới lỏng được sợi dây kim loại, khi đó chiếc khóa mới được mở ra.
Ngắm nghía thêm một hồi, tôi phát hiện ra kết cấu bên trong lõi của viên ngọc giống như một cái hang động lộ thiên, khiến tôi không khỏi thở dài, chỉ với một không gian nhỏ xíu như thế mà các nghệ nhân vẫn có thể tạo ra được một cỗ máy tinh xảo và hoàn hảo đến như vậy, qua là không ngoa nếu phong đây là kì quan nhân tạo.
Sau khi đã hiểu ra vấn đề, tôi nhảy xuống khỏi vai chị Giai Tuệ, kể lại tình hình mà tôi quan sát được cho hai người, đặc biệt cụ thể hơn về những khó khăn khi mở chiếc khóa này.
Hắc Lão Ngũ sau khi nghe tôi nói liền tuôn ra một tràng dài.
- Muốn có tiền thì phải chịu nhục, muốn đạt thành quả thì phải hi sinh, cao tay, quả là cao tay! Hay đấy, hay đấy! – Lão lại quay sang hỏi tôi. – Mi nghĩ khả năng thành công có lớn không?
Chưa đợi tôi trả lời, chị Giai Tuệ đã sốt ruột lên tiếng:
- Lão Ngũ, chẳng phải ta cứ đập vỡ viên ngọc là được sao? – Nói rồi, chị liền rút khẩu súng ra, lên đạn sẵn sàng.
Hắc Lão Ngũ cười khoái chí:
- Con nhóc này đúng là cảnh sát hình sự có khác, động một tí là giơ súng ống ra. Ta chưa nói đến việc dùng súng bắn vỡ viên ngọc sẽ làm trái với quy tắc mở khóa của giới Văn giải trong phái Kiện môi, mà quan trọng hơn khi viên ngọc này không còn nữa thì sự việc sẽ càng trở nên phức tạp hơn, mi tưởng rằng cứ dùng súng là có thể giải quyết được mọi việc sao?
Nói rồi, lão móc ra một viên bi rồi kẹp nó trên đầu ngón tay, quay sang nói với chúng tôi:
- Đứng lui ra, cẩn thận bị bắn trúng! – Lão dồn lực lên đầu ngón tay, bắn mạnh viên bi vào một viên ngọc trai trên góc tường. Viên bi lao thẳng vào viên ngọc trai khiến nó lập tức vỡ ra hơn chục mảnh, rồi tiếp tục lao đi bốn phương tám hướng.
Thấy những mảnh vỡ rơi xuống, tôi và chị Giai Tuệ đồng thanh kêu “ối!” một tiếng, rồi né đầu nghiêng sang một bên để tránh, nhìn thấy Hắc Lão Ngũ chụm vai rồi nhanh chóng vươn hai tay ra, động tác giống như con gà đang mổ thóc, rồi tay thoăn thoắt giơ lên hạ xuống, động tác của lão nhanh đến nỗi khiến cho tôi liên tưởng từ hai tay lão mọc ra rất nhiều cánh tay khác giống như Phật Bà Quan m nghìn tay. Hai giây sau, lão đưa hai nắm tay về phía chúng tôi rồi xòe bàn tay ra, mỗi lòng bàn tay có khoảng sáu bảy mảnh ngọc trai vỡ. Nhưng khi nhìn lên đám ngọc trai trên tường, không thấy sự khác biệt nào cả, thậm chí đến một vết xước cũng không có.
Lão đặt những mảnh vỡ xuống dưới chân, nhìn chằm chằm vào đó một hồi lâu, khuôn mặt lão nhăn nhó vừa giống như đau lòng vừa giống như giận dữ, thở dài và nói:
- Đúng l


The Soda Pop