Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2013 lượt.
Vi rút tay mình về, dụng chăn gắt gao quấn thân thể mình, chỉ lộ ra một cái đầu, dù sao bên trong trần như nhộng, vẫn nên cẩn thận một chút tốt hơn.
"Nguyệt Tiêm Ảnh? Cô ấy là ai a? Bộ dáng rất giống tôi sao?"
"Sao lại thế này?" Lăng Phong Ngãi kinh ngạc quay đầu nhìn nét mặt u ám của Hạ Khiêm Dật.
Lông mày của Hạ Khiêm Dật nhíu chặt, "Em có nhớ chuyện năm năm trước hay không?"
Dạ Tường Vi lắc đầu, "Anh hỏi cái này để làm gì? Năm năm trước đầu của tôi bị thương nặng, cho nên không nhớ được những chuyện trước đó."
Vừa nghe cô nói như vậy, lông mày của Hạ Khiêm Dật từ từ giãn ra, "Có lẽ có một ngày em có thể tìm được trí nhớ năm năm trước."
Trí nhớ của năm năm trước ? Dạ Tường Vi không hiểu tại sao khi mình nghĩ tới chuyện này thì ngực giống như bị đè nén, làm cho cô không thở nổi,
"Nếu khoảng ký ức đó làm tôi quá đau khổ , tôi đây cần gì phải tìm lại."
Đôi mắt của Hạ Khiêm Dật tối sầm lại, thì thào nói: "Không sai, có lẽ như bây giờ sẽ tốt với em hơn."
Ám Dạ Tuyệt lẳng lặng đứng ngoài cửa nghe được lời của cô, tim khẽ run lên, dường như đau khổ năm năm trước của cô đều là do hắn tạo ra, bây giờ cô đã quên tất cả, đối với hắn mà nói, đây không phải là ông trời đã cho hắn một bắt đầu mới sao.
Ám Dạ Tuyệt đi vào phòng ngủ, ném một cái túi lên trên giường, "Nhanh mặc vào đi, không nên chùm chăn đi khắp nơi dọa người nửa !" Hắn lập tức xoay người, nói với hai người: "Đi theo tôi."
Sau khi ba người đàn ông đều đã ra khỏi phòng, Dạ Tường Vi mới thả lỏng đề phòng, vươn tay lấy đồ trong túi ra. đồ lót viền tơ mờ gợi cảm, còn có một cái áo ngủ màu hồng quyến rũ.
"Ám Dạ Tuyệt chết tiệt!" Dạ Tường Vi tức giận đến cắn răng, để cho cô mặc cái này có thể ra ngoài gặp người khác sao, cái này so với chăn không phải đều giống nhau sao.
*************************
Ám Dạ Tuyệt ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt sắc bén, nét mặt nghiêm túc làm cho đường cong trên mặt hắn kéo căng. Im lặng giây lát, hắn bình tĩnh nói: "Cô ấy chính là Tiêm Ảnh!"
"Nhưng mà, Nguyệt Tiêm Ảnh của anh đã hoàn toàn quên anh." Hạ Khiêm Dật bổ sung, hắn cũng tin chắc Dạ Tường Vi chính Nguyệt Tiêm Ảnh. Tuy ở chung với Nguyệt Tiêm Ảnh không bao lâu, nhưng cái cảm giác quen thuộc khi ở bên cô là như thế. Theo thời gian làm tan biến những ký ức, nhưng cảm giác lại vĩnh viễn không cách nào tiêu diệt.
Hạ Khiêm Dật tiếp tục nói: "Lúc đó, viên đạn xuyên thẳng tim của Nguyệt Tiêm Ảnh, tim của cô ấy cũng ngừng đập, nhưng chỉ cần lập tức làm phẫu thuật ghép tim, như thế cô ấy có thể sống lại. Về phần cô ấy mất trí nhớ, có thể là. . . . . . do con người gây ra."
Cầu Hôn.
"Do con người gây ra?" Ám Dạ Tuyệt lập lại lời nói của hắn ta một lần nửa.
"Nguyên nhân gây ra mất trí nhớ bao gồm nhân tố bên ngoài và bên trong, nhân tố bên ngoài chính là bên ngoài chịu lực va chạm, não bộ bị tổn thương nặng làm mất trí nhớ. Mà nguyên nhân bên trong là vì một người rất muốn quên một đoạn ký ức, thường nghĩ ở trong lòng thì một lúc nào đó cũng sẽ quên mất, nhưng mất một đoạn ký ức giống như Nguyệt Tiêm Ảnh vậy, chỉ có một khả năng chính là—— thôi miên"
Nét mặt của Ám Dạ Tuyệt càng nặng nề hơn, nhíu chặt lông mày, "Là ai cứu Tiêm Ảnh, là ai làm cô ấy mất trí nhớ?"
Hắn vuốt cằm suy nghĩ sâu xa, trong đầu thoáng hiện lên một khuôn mặt, "Chính là anh ta sao?"
Trên mặt Dạ Tường Vi liền ửng lên hai mảnh hồng, "Anh. . . . . ." Giật lấy đồ lót trong tay hắn, chui vào ổ chăn, nhanh nhanh mặc áo ngủ rồi chui đi ra, "Tôi sẽ không để anh có lợi!"
Áo ngủ màu hồng dính sát trên thân thể trắng nõn của cô, buộc quanh dáng người lồi lõm của cô.
Ám Dạ Tuyệt mang theo ý cười nhìn cô từ trên xuống dưới, "Tôi biết em mặc màu hồng là thích hợp nhất."
Màu hồng càng làm nổi bật da thịt trắng nõn, ánh sáng hiện ra càng trong suốt óng ánh.
"Làm sao anh mới có thể thả tôi?" Dạ Tường Vi bĩu môi chu miệng, "Tuy nói là ta muốn ám sát anh, nhưng anh có chút tổn thương nào, mà tôi còn bị anh ăn đậu hủ không công, vậy chúng ta xem như xóa bỏ, không thiếu nợ nhau, xin anh thả tôi có được hay không?"
Ám Dạ Tuyệt bò lên giường, chậm rãi tiến lên, tới gần cô, "Nếu tôi nói không thì sao?"
"Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào a?"
"Đối vớ sát thủ ám sát tôi mà nói, em còn chưa đứt tay đứt chân, xem như là may mắn nhất . . . . . ." Ám Dạ Tuyệt ngồi đối diện với cô, nhìn thẳng cô.
Dạ Tường Vi tức tối trợn mắt nhìn hắn, đưa hai tay ra, "Anh muốn chặt đứt hai tay hai chân của tôi, được thôi! Vậy anh làm đi!"
Ai ngờ, Ám Dạ Tuyệt nắm hai tay cô, dùng sức kéo, kéo cô vào trong lòng mình, nâng tay cô lên, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống mu bàn tay, "Đôi bàn tay xinh đẹp như vậy, nếu chặt đứt sẽ rất đáng tiếc!"
"Buông!" Dạ Tường Vi ra sức vùng vẫy .
"Không muốn bị chặt đứt hai tay cũng được, vậy làm vợ của anh có được hay không?" Năm năm trước, cuối cùng thì buổi hôn lễ kia vẫn không thể nào cử hành, hơn ngàn đóa hoa tường vi, cứ như vậy dần dần héo rũ suy tàn. Lần này, hắ