Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

n không muốn buông tay cô ra nửa, nếu ông trời cho hắn một cơ hội nửa, vậy hắn phải quý trọng hơn.
Năm năm dài đằng đẵng hơn 1800 ngày, bây giờ, một phút Ám Dạ Tuyệt cũng không thể chờ. Tuy cô đã không nhớ được hắn, nhưng đối với Ám Dạ Tuyệt mà nói không hẳn là một chuyện xấu, tuy quên từng chút từng chút kỷ niệm ở cùng hắn, nhưng cô cũng quên mất những tổn thương không cách nào bù đáp mà hắn đã gây ra cho cô.
"Làm vợ anh?" Dạ Tường Vi nhịn cười, hỏi: "Đây là anh đang cầu hôn tôi sao?"
"Nếu em nghĩ vậy, thì chính là như vậy!" Giọng điệu của Ám Dạ Tuyệt rất nghiêm túc.
"Phốc ——" Dạ Tường Vi thật sự là không nhịn được nửa, bật cười, "Thực xin lỗi a..., tôi biết lúc này không thể cười, nhưng tôi thật sự không nhịn được nửa. Tuyệt thiếu, thật không ngờ anh vẫn còn có tính trẻ con, đùa tôi kiểu này. . . . . ."
Ám Dạ Tuyệt ngắt lời cô, "Em cảm thấy tôi đang nói đùa sao?"
"Chẳng lẽ không phải sao?" Dạ Tường Vi ngừng cười, "Ai lại cầu hôn với sát thủ muốn giết anh ta chứ? Anh cho tôi là đứa ngốc sao, dễ dàng bị ngươi ta đùa bỡn như vậy? Hơn nữa, tôi đã có vị hôn phu rồi."
Đôi mắt tối tăm của Ám Dạ Tuyệt liền ngưng lại, bắn ra hai tia sáng hung ác lạnh lẽo, "Em có vị hôn phu rồi. . . . . ." Hắn thì thào tự nói , một tia sáng xẹt qua con ngươi đen, "Có phải Ám Dạ Lệ hay không?" Hắn thốt ra.
"Làm sao mà anh biết được?" Dạ Tường Vi có chút nghi ngờ, cô nhớ rõ Ám Dạ Lệ chưa từng công bố quan hệ của hai người bọn họ ra ngoài.
Ám Dạ Tuyệt nắm chặt hai cánh tay của cô, giữa con ngươi xẹt qua tia sáng phẫn nộ , môi mỏng khẽ cong, "Nhớ kỹ! Đời này, em chính là của tôi!"
Cánh tay bị hắn nắm chặt đến đỏ ửng, Dạ Tường Vi bị đau bắt đầu kêu la, "Đau quá. . . . . . Anh buông ra. . . . . ." Khóe mắt chứa nước mắt.
Nước mắt hiện ra ánh sáng giống như mũi nhọn của lưỡi đao sắc bén đâm vào tim Ám DạTuyệt, hắn bỗng sửng sốt, buông lỏng Dạ Tường Vi ra, "Tiêm Ảnh, có phải anh làm em đau rồi hay không?"
Dạ Tường Vi xoa cánh tay ứ hồng, gáo thét với hắn: "Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, tôi không phải Nguyệt Tiêm Ảnh mà anh nói, không phải, không phải, chính là không phải. . . . . ." Cô bắt đầu kích động.
Có lẽ, ở trong lòng cô cũng bài xích cái tên này, bởi vì dưới cái tên đó tất cả đều là bi thương.
"Được, em không phải. . . . . . Em chính là Dạ Tường Vi. . . . . ." Bây giờ cô vui vẻ như vậy,đoạn trí nhớ này đối với cômà nói chỉ là một bao quần áo nặng, mất đi, ngược lại có thể sống thoải mái dễ chịu hơn.
Nhìn thấy cô vui vẻ hạnh phúc, đây không phải là mong muốn của hắn sao.
******
"Cái gì, không thấy tiểu Tuyết nữa?" Trong văn phòng truyền đến tiếng nổi giận của Ám Dạ Lệ, "Đã xảy ra bao lâu, không phải trước khi đi nước ngoài công tác tôi ngàn dặn dò vạn dặn dò nhất định phải coi chừng cô ấy thất chặt sao! Một đám vô dụng, các cậu đều không làm được chuyện gì !"
Để Cho Anh Ôm Là Được.
Vẻ mặt của đám người áo đen đều trắng bệch, run rẩy cúi đầu đứng thẳng, "Thuộc hạ lập tức đi tìm."
"Lệ, cô ấy cũng không phải là đứa bé vài tuổi, mất tích vài ngày chỉ đi ra ngoài chơi mà thôi, có phải anh đã coi chừng cô ấy quá chặt rồi hay không?" Hạ Lan Xích bưng ly cà phê lên nhàn nhã nhấp một ngụm, thời gian năm năm làm giảm đi tuổi trẻ ngông cuồng của hắn ta, bây giờ hắn ta có vẻ trưởng thành vững vàng hơn.
Trên mặt nạ mày bạc hiên lên tia sáng sắc bén, "Ngộ nhỡ Tuyết nhi gặp cậu ta. . . . . ."
"Anh nói Ám Dạ Tuyệt?" Hạ Lan Xích cười khẽ một tiếng, "Cái này anh cứ yên tâm, năm năm rồi cô ấy cũng không có chút ấn tượng nào về chuyện trước kia, cho dù gặp Ám Dạ Tuyệt, đối với cô ấy mà nói anh ta cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi. Lệ, năm năm rồi , tôi cảm thấy anh có thể cưới cô ấy vào cửa rồi."
Lửa giận của Ám Dạ Lệ dần dần tiêu tan, phất tay để cho đám thuộc hạ lui ra, "Dường như cho đến bây giờ tôi còn chưa nắm giữ được lòng của cô ấy."
"Vậy thì có sao, chiếm lấy người của cô ấy trước thì trái tim cũng tự nhiên thuộc về anh."
Đôi con ngươi tối tăm nặng trĩu, "Tôi muốn cô ấy cam tâm tình nguyện."
Ám Dạ Lệ mạnh mẽ trên thương trường vừa gặp phải vấn đề tình cảm, lập tức sợ hãi rụt rè. Hắn cũng không phải là một người nhát gan, chỉ là quá yêu cô, yêu đến đè nén tình cảm của mình dung túng thả lỏng cô.
"Lệ, tôi thấy anh sắp biến thành con dâu chịu đựng mẹ chồng rồi."
Ánh mắt sắc bén bắn về phía Hạ Lan Xích, Ám Dạ Lệ thở dài một hơi, "Nếu cô ấy muốn ra ngoài chơi, vậy thì bây giờ không cần tìm cô ấy. Đơi cô ấy chơi mệt mỏi, sẽ trở về ."
*************************
"Sao anh còn không đi?" Dạ Tường Vi hờn giận mà nhìn hắn.
Bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ dần dần bị bóng đêm ập xuống, trên trời treo một ánh trăng cong mảnh khảnh. Vài chấm ngôi sao thưa thớt rãi trên bầu trời.
Ám Dạ Tuyệt đối với lệnh đuổi khách của cô không những mắt điếc tai ngơ, ngược lại còn đặt mông ngồi ở trên giường, "Vì sao anh phải đi? Đây là phòng ngủ của anh."
"Anh tính ngủ ở đây?" Dạ Tường V cảnh giác lui lui về phía sau vài bước, "Anh. . . . . . Anh, không phải còn m