Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
gẩng đầu vừa lúc nhìn DạTường Vi, liền hoảng sợ đến hai mắt đều trừng thẳng, giống như gặp quỷ, môi run rẩy, "Nguyệt. . . . . . Nguyệt Tiêm Ảnh, cô . . . . ."
Có lẽ là làm việc trái với lương tâm, biểu hiện của Mộ Trần Tuyết rất khoa trương, lên tiếng hét rầm lên, "A ——" Cô ta ôm đầu liền xông ra ngoài.
Thấy thế, Dạ Tường Vi lạnh lùng nhìn thoáng qua Ám Dạ Tuyệt, hỏi: "Bộ dáng của tôi đáng sợ như vậy sao?"
*****************************
"A. . . . . . Rất thích, rất sâu. . . . . ." Tiếng thở dốc quyến rũ liên tiếp truyền đến.
Trong không khí bắt đầu nổi lên một tầng hơi thở dâm mị pha trộn với tiếng thân thể va chạm.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ nằm đè lên trên người Lãnh Mỹ Diễm, cái bụng tròn vo chống đỡ trên bụng dưới bằng phẳng của cô ta, trên giữa đỉnh đầu hiện ra sáng bóng.
Mặc dù như thế, Lãnh Mỹ Diễm vẫn phải đè nén cảm giác chán ghét này xuống, cố gắng vặn vẹo thân thể uyển chuyển, nghênh đón mỗi một lần tiến lên của ông ta, tùy ý phát ra tiếng hét dâm đãng.
Bị Ám Dạ Lệ bán đi Thái rơi vào làm nô lệ thấp kém trên giường, đây quả thực chính là sống không bằng chết, nhiều lần tìm được đường sống trong chỗ chết. May mắn, vào một năm gặp được Cát Liên Quân chuộc thân. Ông ta vẫn bị Ám Dạ Tuyệt chèn ép, ông ta không thể không vứt bỏ thị trường trong nước, chạy ra nước ngoài, tiếp tục dựa vào việc phục vụ tình dục mà kiếm tiền, mà cô ta đã quay chụp mấy bộ AV cho Cát Liên Quân, dựa vào cô lớn mật biểu diễn làm cho hắn kiếm được một khoản tiền lớn.
Hiện tại bọn họ lại lặng lẽ về nước, bởi vì đối với thù hận hai người đều không bỏ xuống được.
"A. . . . . . Tuyệt quá. . . . . ." Lãnh Mỹ Diễm nằm trên giường, càng không ngừng vặn vẹo thân thể, miệng không nhịn được bật ra tiếng rên rĩ nũng nịu.
Cát Liên Quân gầm nhẹ một tiếng, sau khi phóng thích tất cả chất lỏng nóng bỏng thì ngã vào trên người Lãnh Mỹ Diễm há mồm thở dốc, "Cô gái, bản lĩnh trên giường của cô thật lợi hại!" Giống như khen thưởng liền nắm lấy hai vú ngạo nghễ của cô ta.
"A ——" Cô ta bị đau sợ hãi kêu một tiếng, lập tức che dấu đau đớn, hờn dỗi nói: "Lão Cát, ngài thật hư hỏng!"
"Ha ha. . . . . ." Cát Liên Quân cười lộ ra đầy răng vàng trong miệng, "Được rồi, bây giờ tôi phải đi điều tra xem người phụ nữ bên cạnh Ám Dạ Tuyệt là ai, người đẹp, buổi tối tôi trở lại tìm cô!" Ông ta cúi đầu hôn cô ta một cái.
Cát Liên Quân mặc quần áo tử tế xong vừa đi, sắc mặt Lãnh Mỹ Diễm liền nặng nề, tươi cười trên mặt tiêu tan gần như không còn, "Phi, phi. . . . . ." Khạc ra hai cái. Hầu hạ cái lão già kia làm cô ta rất ghê tởm, nếu không phải vì dựa vào thế lực của ông ta để báo thù, cô ta hận không thể bắt ông ta đi thiến.
"Soạt, soạt ——" rút mấy tấm giấy, lau dấu vết ông ta để ở lại trên người mình. Xoay người nằm ngủ, nhưng cô ta lăn qua lộn vẫn ngủ không yên.
Cô ta đứng dậy mở cửa phòng, hai tay ôm ngực, nói với hai người đàn ông áo đen đứng canh ở đối diện: "Các người tiến vào!"
Hai người này thấy toàn thân Lãnh Mỹ Diễm trần như nhộng, lập tức hiểu rõ ý của cô ta, trên mặt liền hiện lên ý cười dâm tà. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên làm như vậ , lập tức ngựa quen đường cũ cởi hết quần áo trên người, hai người đàn ông đè cô ta dưới thân, đùa bỡn khởi động thân thể của cô ta.
Cát Liên Quân năm sáu chục tuổi căn bản là không cách nào thỏa mãn dục vọng của cô ta, mỗi lần ông ta xong việc, nhu cầu của cô ta mới vừa bắt đầu, mỗi lần đều làm cô ta phải tìm đàn ông phát tiết.
"A. . . . . . A. . . . . ." Lãnh Mỹ Diễm hưng phấn mà hét to lên tiếng, dường như đã đạt được thỏa mãn.
Nhưng tất cả trong đầu cô ta vẫn hiện lên Ám Dạ Lệ, cô ta hận hắn càng thêm khắc cốt ghi tâm. Lần này cô ta trở về không chỉ là muốn báo thù mà còn muốn tìm đứa em gái thất lạc.
Cát Liên Quân giúp cô ta chuộc thân cũng đã điều tra trước tư liệu của cô ta, lại giúp cô ta tìm được em gái thất lạc nhiều năm, cô ta thật không ngờ chính là, em gái cô ta lại được Ám Dạ Tuyệt nhận nuôi, bây giờ chính là đại tiểu thư tổ chức "Ám" —— Mộ Trần Tuyết.
Trí Nhớ Hiện Ra.
Dạ Tường Vi đi đến đâu cũng bị cản trở, lần đầu tiên có cảm giác thất bại. Bởi vì Ám Dạ Lệ cưng chiều, để cho có thể đi lại trong Ưng bang nhưng mà hiện tại. . . . . .
"Ám Dạ Tuyệt thối tha, Ám Dạ Tuyệt chết tiệt, tôi muốn đem anh chặt thành tám khúc, tôi muốn lột da rút gân của anh, uống máu của anh. . . . . ." Trong tay cô cầm một cành liễu đánh xuống lùm cây thấp bé, cành lá dồn dập rơi xuống đất.
Hai vệ sĩ áo đen đứng sau lưng cô đưa mắt nhìn nhau một cái, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
"Hô. . . . . ." Phát tiết xong, cô thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trong lòng vui vẻ dễ chịu hơn, "Này! Theo đuôi, bây giờ tôi muốn đi nhà vệ sinh, các người cũng cùng đi sao?" Cô hướng về hai vệ sĩ áo đen to lớn mạnh mẽ, lui ngược về phía sau.
Mộ Trần Tuyết điều khiển một chiếc xe thể thao đỏ như máu ra khỏi nhà xe, vừa lúc đối diện với Dạ Tường Vi đang đưa lưng về phía của cô ta, đôi mắt tối tăm hiện lên ánh sáng gian ác, khóe môi đỏ sẫm chậm rãi giơ lên, mày