Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.

lại thấy Bạch lão tiên sinh đã ngồi yên ổn trên xe, vậy là cười hi hi nói đùa cùng Phương Tuân Kiệm: "Tôi còn đang nghĩ cả đám đàn ông ở cùng nhau thật vô vị, cũng may có mĩ nhân đi cùng". Sau đó dừng ngay bậc lên xuống, nhìn Hạng Mĩ Cảnh hỏi: "Cô tên là gì? Là thư kí của Victor phải không?".
Hạng Mĩ Cảnh nhìn thẳng vào mắt Bạch Dịch Dụ, lịch sự đáp: "Bạch tiên sinh, tôi là Theresa".
Bạch Dịch Dụ hứng thú nhìn Hạng Mĩ Cảnh khá lâu, Phương Tuân Kiệm đứng sau giục: "Anh Năm, lên xe đi".
Chiếc xe mười chín chổ, đủ cho mười chín người ngồi.
Trình Học Chính phụ trách nên ngồi ở ghế lái phụ, Hạng Mĩ Cảnh lên xe cuối cùng, chỉ còn chổ ngồi ngay gần cửa sổ bên cạnh Bạch Dịch Dụ ở hàng cuối cùng là còn trống.
Những người khác bắt đầu nói chuyện, Bạch Dịch Dụ nhàn rỗi rất nhiệt tình chào mời cô: "Đến đây ngồi đi". Sau đó kéo Phương Tuân Kiệm dịch vào phía trong nói: "Chổ đó nắng chiếu vào mặt, cô ngồi giữa thì hơn".
Như thế, vị trí mà cô ngồi sẽ là ngồi giữa Phương Tuân Kiệm và Đoàn Diệu Minh.
Hạng Mĩ Cảnh không dám do dự lâu, tỏ vẻ thoải mái đi xuống chổ ngồi.
Bạch Dịch Dụ cho rằng mình phải chịu thiệt, đòi đổi chổ với Phương Tuân Kiệm.
Phương Tuân Kiệm không nhúc nhích, giải thích với anh ta: "Em cũng sợ bị cháy nắng".
Bạch Dịch Dụ đành thôi, nhoài người ra nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Cô là nhân viên mới à? Lần trước đến tập đoàn sao không gặp cô?".
Hạng Mĩ Cảnh ngồi ngay ngắn, chỉ hơi nghiêng đầu trả lời Bạch Dịch Dụ: "Thư kí củ Dung tiên sinh có việc khác, nên tôi tạm thời thay thế vị trí của cô ấy".
Bạch Dịch Dụ tiếp tục truy hỏi: "Vậy cô là thư kí của ai?".
Hạng Mĩ Cảnh đáp: "Tôi không phải là thư kí, tôi làm PR ở Bảo Nhã".
Bạch Dịch Dụ chau mày như đã hiểu ra, vô thức nhìn về phía Phương Tuân Kiệm một cái, như muốn tìm kiếm sự hội ý.
Phương Tuân Kiệm chẳng thèm giao lưu ánh mắt với Bạch Dịch Dụ, nói: "Theresa là một nhân viên có nghiệp vụ giỏi, là tướng yêu của Orchid".
Bạch Dịch Dụ bèn hỏi thẳng Phương Tuân Kiệm: "Thì ra hai người biết nhau".
Hạng Mĩ Cảnh đáp rất nhanh: "Tôi thường tổ chức các buổi tiệc và sự kiện của tập đoàn, vì vậy có biết Phương tiên sinh".
Phương Tuân Kiệm không nói gì.
Bạch Dịch Vụ mỉm cười nói đầy ẩn ý: "Sớm muộn gì cũng là người một nhà, quen sớm càng tốt".
Hạng Mĩ Cảnh hiểu ý anh ta, nhưng là người ngoài chẳng có quan hệ gì với Dung gia, cô không tiện bày tỏ thái độ với chuyện này, đặc biệt Phương Tuân Kiệm còn ngồi bên cạnh, nói quá lên hoặc giả tạo không phải điều cô muốn, vì vậy chỉ cười cho qua.
Đúng lúc đó Dung Trí Hằng ngồi phía trước gọi cô.
Cô vội đứng dậy, đi về phía trước, Dung Trí Hằng nói với cô: "Cô thân thuộc nơi này, hãy làm hướng dẫn cho chúng tôi, giới thiệu xem cây cỏ hoa lá trên núi có những gì".
Thường xuyên phải đứng nói trước rất nhiều người, nên căng thẳng là hai từ không có trong từ điển của cô, song có lẽ vì đường không được bằng phẳng, lại thỉnh thoảng rẽ ngoặt đột ngột, thêm không gian trong xe có hạn, đột nhiên bị ánh mắt của bao nhiêu nhân vật tầm cỡ nhìn chằm chằm, ít nhiều cũng thấy bối rối.
Ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào ai, mà chỉ lơ đễnh nhìn vào không trung, định thần xong mới lên tiếng.
Mà khi đã lên tiếng, cô không còn cơ hội quay về chổ ngồi nữa. Cô có kinh nghiệm, cũng có khả năng thu hút người khác, nói hoặc kể bất kì chuyện gì cũng vô cùng sinh động, khiến mọi người đều vui vẻ thoải mái, ngay Bạch lão tiên sinh cũng phải khen ngợi cô.
Lúc đến Thiên Nhai Hải Giác còn chưa tới năm giờ. Người phụ trách ở đây đã bố trí xe du lịch, mọi người lần lượt lên mấy chiếc xe ra vùng biển có hai tảng đá.
Lần này Hạng Mĩ Cảnh đã có kinh nghiệm, cô nhảy ngay lên chiếc xe du lịch dẫn đầu, ngồi cùng nhân viên hướng dẫn với Trình Học Chính.
Trình Học Chính còn cố tình khen ngợi công tác hướng dẫn tour của cô rất tốt, cô quay đầu chỉ về phía bờ biển có những con sóng lớn đang ồ ạt xô bờ, nói một câu không liên quan : "Anh có nghe qua bài hát * Tình yêu của tôi chưa*? Trong bài có một câu *Anh sẽ ở bờ biển, đợi thuỷ triều thay đổi, đưa em quay về*".
Trình Học Chính lắc đầu, cười: "Tôi còn tưởng cô sẽ nói như kiểu sóng ở đây rất lớn, không thích hợp để bơi cơ".
Hạng Mĩ Cảnh cũng cười: "Đây là lí do tại sao phụ nữ luôn nói đàn ông không lãng mạn".
Trình Học Chính khuyên cô: "Đàn ông quá lãng mạn không đáng tin".
Vào tới nơi cần tham quan chỉ khoảng ba kilômét, vừa xuống xe đã có hai hướng dẫn viên chính thống ra đón.
Hạng Mĩ Cảnh không len lên trước để nghe họ hướng dẫn. Trình Học Chính cũng ngoan ngoãn đứng bên cạnh, cảm thán nói sớm biết có quan chức chính phủ tham gia cùng thì không cần đến thăm dò địa điểm trước.
Hạng Mĩ Cảnh cũng nghĩ thế. Phục vụ của người ta rất chu đáo, giày chuyên dùng đi trên cát cũng được chuẩn bị đầy đủ, đừng nói đến máy ảnh, ngay cả những thiết bị khoa học kĩ thuật cao cấp để lưu giữ khoảnh khắc quan trọng này cũng đã được chuẩn bị.
Nhân vật trung tâm là Bạch Tiên Niệm, Dung Trí Hằng và những người còn lại đều đứng hai bên ông ta, l