Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.
ọi hết giúp việc ra, bốn năm đôi mắt giám sát hai người, không có cơ hội để chọc ghẹo đâu".
Hạng Mĩ Cảnh cũng đoán được hàng xóm của Mông Giang Vũ là ai qua cuộc đối thoại của hai cô cháu, nhưng cô vẫn thử hỏi: "Hàng xóm của cô là ai?".
Lâm Khải Sương đáp: "Phương Tuân Kiệm".
Hạng Mĩ Cảnh phải mất nửa tiếng đồng hồ để giảng giải cho Mông Giang Vũ nghe về những vấn đề liên quan tới bữa tiệc. Mông Giang Vũ rất hài lòng với phương án cô đưa ra, về cơ bản không thay đổi gì cả, bà đặc biệt thích ý tưởng dùng thuyền phụ chất đầy pháo hoa để bắn, còn nói muốn bắn thành hình trái tim ngay trái đầu tiên.
Lâm Khải Sương nhân cơ hội này khen ngợi Hạng Mĩ Cảnh với Mông Giang Vũ: "Đứng trước mặt cô bây giờ là nhân viên PR giỏi nhất của Bảo Nhã, cháu nghĩ sau này cô có thể giới thiệu cho cô ấy những sự kiện mà tầng lớp quý tộc muốn tổ chức nhưng đừng khoe quá khiến cô ấy vất vả, đương nhiên, đối phương không phải là kiểu khách hàng kén chọn khó tính".
Mông Giang Vũ đính chính lại lời Lâm Khải Sương: "Theresa là hàng quý hiếm, cô phải mất rất nhiều thời gian thuyết phục Orchid mới đồng ý để Theresa tổ chức party này đấy. Giờ cô ấy chọn khách hàng chứ không phải khách hàng chọn cô ấy".
Hạng Mĩ Cảnh cười nói họ khen ngợi thế khiến cô thật hổ thẹn, rồi đứng dậy vào bếp xem có giúp được gì không.
Mông Giang Vũ kéo cô lại: "Để tôi vào bếp đích thân giám sát, không họ lại hầm nhừ món bào ngư của tôi".
Lâm Khải Sương cũng nói: "Tối nay em là khách, làm gì có khách phải vào bếp chứ". Sau đó cầm một quả roi đỏ hồng trên đĩa hoa quả đưa cho cô: "Ngồi yên ở đây thưởng thức hoa quả".
Cô nghe lời ngồi xuống, đón lấy quả roi trên tay Lâm Khải Sương đưa lên miệng cắn. Loại hoa quả này không có vị gì đặc biệt, nhưng lại nhiều nước, vừa cắn một miếng đã cảm thấy cổ họng mát lạnh.
Mông Giang Vũ đã quay người đi vào bếp, Lâm Khải Sương thấy tư thế ngồi của Hạng Mĩ Cảnh nghiêm trang như các thục nữ trong các bộ phim của Pháp ở thập niên sáu mươi, bảy mươi, bất giác nhắc nhở cô: "Có phải gần đây vất vả quá không? Sao nhìn em như rất mệt vậy? Gò bó lắm sao?".
Cô bị anh đánh giá như thế, liền cảm thấy mình lúc này đúng là hơi căng thẳng quá mức, có lẽ càng ngày cô càng giống con rùa, lúc nào cũng trong tinh thần sẵn sàng rụt đầu vào mai, nhưng trên thực tế cái mai của cô không được vững chắc kiên cố, hơn nữa còn có lỗ, nếu bị đổ cho một chậu nước sôi, thì cả người và mai đều bị luộc chín.
Cô không thích mình như thế này, cũng biết cần phải thay đổi, cuối cùng quyết định yên tâm ở lại ăn tối cùng Mông Giang Vũ, Lâm Khải Sương và Phương Tuân Kiệm. Vì ngày này trước sau gì cũng đến, cho dù cô không nghĩ đến việc mình sẽ chính thức bước chân vào cửa nhà họ Dung, nhưng việc cô qua lại với Dung Trí Hằng, chắc chắn sẽ có rất nhiều dịp phải xuất hiện trước mặt Phương Tuân Kiệm với thân phận đặc biệt của mình. Huống hồ cô đang mong thế, anh sẽ nhìn thấy mà hoàn toàn từ bỏ cô, không quay đầu lại nữa, tập trung hoàn toàn tâm sức để hướng tới mục tiêu đã đề ra, thậm chí có thể anh sẽ hận cô, nhưng cô cam tâm tình nguyện chấp nhận sự thù hận đó.
Hạng Mĩ Cảnh cầm quả roi trên tay thẫn thờ không nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong túi, Lâm Khải Sương lo lắng đẩy đẩy cô, nhắc: "Nghe điện đi".
Cô giật mình, rồi lấy di động ra.
Là Dung Trí Hằng gọi, cô vô thức đứng dậy đi ra gần cửa sổ để nghe điện.
Chưa tới sáu giờ, trời đã khá tối, đèn từ đường to ngõ nhỏ đều đã bật, những tiếng huyên náo cũng bắt đầu nổi lên. Nhìn thế giới bên ngoài qua tấm kính sạch sẽ sáng bóng, có cảm giác mơ hồ không rõ, khiến người ta phải không ngừng tưởng tượng, suy tư.
Cô nghe thấy mình "alô" rất nhẹ, sau đó Dung Trí Hằng hỏi: "Đang ở đâu?".
Cô đáp: "Nhà Fiona".
Anh lại hỏi: "Đang bàn bạc phương án tổ chức party à? Bao giờ kết thúc? Giờ anh qua đón em".
Cô hỏi ngược lại: "Tối nay chẳng phải anh hẹn người nhà họ Diệp ư?".
Anh bảo: "Diệp Chí Khiêm phải ra nước ngoài đột xuất, nên cuộc hẹn bị huỷ", sau đó hỏi: "Bao giờ em xong việc?".
Cô thật thà: "Bà ấy giữ em lại ăn tối".
Mặc dù Dung Trí Hằng không thích vấp phải khó khăn, nhưng Hạng Mĩ Cảnh đã có hẹn trước, hơn nữa đối phương còn là Mông Giang Vũ, nên anh cũng không gia trưởng tới mức ép cô phải rời cuộc hẹn giữa chừng để đi ăn tối với mình.
Hạng Mĩ Cảnh cảm thấy Dung Trí Hằng cư xử lịch thiệp hơn cô trong vấn đề này, vì vậy cuộc gọi nhanh chóng kết thúc, cô quay về sofa ngồi, tiếp tục ăn nốt quả roi còn dở.
Lâm Khải Sương vẫn chăm chú nhìn cô, dường như đang đợi cô mở miệng giải thích.
Cô bị anh nhìn tới mức không còn hứng thú ăn nữa. Suy nghĩ một lát, cô nói với anh: "Chuyện này em không kể cho anh ngay, một là vì không biết phải nói thế nào, hai là thực sự nó nằm ngoài kế hoạch của em, em cần thời gian để điều chỉnh tâm trạng của bản thân".
Anh gật đầu tỏ ý hiểu, nhìn xung quanh một vòng, không thấy Mông Giang Vũ đi ra, cũng không có người giúp việc nào lảng vảng, mới hạ giọng nói: