Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.
thừa nhận: "Trên thực tế anh là người yêu cầu rất nhiều. Trước mặt anh bọn họ không dám nói, nhưng sau lưng thường cằn nhằn anh không nhân đạo, có hai lần bị anh nghe thấy".
Cô cũng nghĩ sự thật đúng như anh nói, nhưng vẫn cố nén cười, đáp: "Giờ yêu cầu nhiều và cao trong công việc là thể hiện trách nhiệm đối với bản thân và đối với người khác".
Anh hỏi: "Em đang khen anh phải không?".
Sau khi cô nhận lời tìm hiểu anh, đây là lần đầu tiên họ nói chuyện trực tiếp với nhau. Trong một không gian chật hẹp thế này, mặc dù lái xe ngồi đằng trước như người gỗ chỉ quan tâm tới tình hình giao thông trên đường, nhưng dù sao anh ta vẫn có tai, mà biểu hiện của anh từ đầu chí cuối đều vượt quá những hiểu biết của cô về anh trước đó, cô thật sự thấy bối rối, đặc biệt là anh cứ nhìn cô chằm chằm, còn cô thỉnh thoảng mới dám nhìn anh một giây.
Cô nhanh nhẹn "vâng" một tiếng, rồi lấy mọi người ra làm lá chắn: "Đồng nghiệp trong công ty khen anh suốt".
Anh khẽ cười hai tiếng, rồi hỏi cô như rất thấu hiểu ý nghĩa của những lời khen ấy: "Là họ khen gia thế anh mạnh hay là chổ dựa của anh vững?".
Cô nhất thời không để ý, buột miệng: "Khen anh tài sắc vẹn toàn, chỉ hận không thể nuốt chửng anh thôi".
Anh rất kinh ngạc trước câu trả lời ấy, nhưng rõ ràng lại tỏ ra vui mừng vì thấy cô có thể nói chuyện thoải mái trước mặt mình. Anh nhận ra mặt cô đang đỏ bừng, bèn vui vẻ nói: "Anh luôn đặt mình trong két an toàn bằng kính trong suốt, họ chỉ có thể nhìn thôi".
Hạng Mĩ Cảnh thấy quá trình giao tiếp với Dung Trí Hằng cũng không khó khăn lắm, nhưng không khí giữa hai người vẫn bối rối và gượng gạo. Cô tưởng anh là người thế này, nhưng thực ra anh lại là người thế kia, còn anh tưởng cô sẽ nghĩ thế này, hoá ra cô lại nghĩ khác, nhưng nếu phần sau của cuộc đối thoại dùng câu "ông nói gà bà nói vịt" để miêu tả thì hơi võ đoán, vì vậy suốt quảng đường, cảm giác của cà hai là vô cùng phức tạp và mới mẻ.
Đã vào trong Hội Công, giám tốc lễ tân đi trước dẫn đường, ánh đèn sáng rực và dịu dàng hắt lên nửa khuôn mặt nghiêng của Dung Trí Hằng. Anh không định cho cô biết trước: "Sắp biết rồi".
Lòng cô thấp thỏm, chỉ sợ giám đốc lễ tân đẩy cánh cửa kia ra, bên trong sẽ là Phương Tuân Kiệm mà cô chưa chuẩn bị tâm lí để đối mặt, bước chân cô bất giác cũng chậm lại.
Dung Trí Hằng nhận thấy sự do dự của cô, quay lại bảo: "Đừng sợ, là người em rất muốn gặp".
Cô chau chau mày, rồi bước theo anh.
Kết quả khi cánh cửa ấy mở ra, Tần Tâm Nghiên vốn đang ngồi trên sofa màu xanh in hoa nhanh nhẹn đứng dậy, đi thẳng về phía Dung Trí Hằng và Hạng Mĩ Cảnh.
Hạng Mĩ Cảnh sững người, khi Tần Tâm Nghiên tươi cười bước tới trước mặt cô, vui sướng ôm chầm lấy cô gọi: "Theresa", cô mới từ từ bừng tỉnh trở lại.
Đầu tiên cô đưa tay ôm chặt lấy lưng Tần Tâm Nghiên, cảm nhận hơi ấm trên cơ thể bà, sau đó mới nghiêng đầu nhìn về phía Dung Trí Hằng đứng bên cạnh.
Tâm trạng Dung Trí Hằng tối nay luôn rất tốt, anh mím môi cười khẽ, hỏi: "bắt đầu được chưa?".
Còn vì sao Tần Tâm Nghiên lại xuất hiện ở đây, lí do rất hợp tình hợp lí, đó là đã lâu bà chưa gặp Hạng Mĩ Cảnh, trong lòng nhớ nhung, đúng lúc được mời tới Seoul tham dự đám cưới con gái một người bạn, vì vậy đột ngột quyết định trung chuyển ở Thượng Hải, đồng thời cũng thật trùng hợp vì vẩn giữ liên lạc với Dung Trí Hằng, thế là mới có niềm vui bất ngờ này dành cho Hạng Mĩ Cảnh.
Đương nhiên Hạng Mĩ Cảnh cũng không cố tình bóc mẽ lời giải thích rất có nhiều sơ hở đó. Nếu làm vậy Dung Trí Hằng sẽ biết lời cô nói nhớ mẹ trong làn nước mắt đầm đìa hôm ấy là nói dối, anh có khả năng đưa được Tần Tâm Nghiên tới Thượng Hải, đương nhiên anh phải có thực lực, nhưng ngoài vấn đề vật chất ra anh cũng đã bỏ thời gian và công sức vào việc này. Lòng cô nhận định rất rõ ràng đây không hẳn là sự thể hiện tình yêu của anh đối với cô, một người đàn ông đã đến tuổi này rồi, lại xuất thân gia thế kiêu ngạo, không thể bị thứ tình yêu nam nữ làm cho đầu óc quay cuồng giống bọn trẻ mới mười tám đôi mươi, nhưng cũng đủ chứng minh sự nghiêm túc và quan tâm của anh đối với cô, cho dù cô không yêu anh, không thể lập tức tới ôm chầm lấy anh rồi hôn anh một cái, nhưng trong lòng cô rất cảm động. Hai mẹ con cô đã lâu không gặp nhau, dù cảm giác cuộc gặp mặt này vì sự hiện diện của Dung Trí Hằng mà mang chút màu sắc thế tục, những lời khách sáo lấy lòng anh của Tần Tâm Nghiên còn nhiều hơn những lời chân thành tâm sự với con gái. Có điều, tóm lại thì, cũng không tệ.
Tần Tâm Nghiên muốn ở lại Thượng Hải một tối, Hạng Mĩ Cảnh chủ động nói sẽ ngủ lại khách sạn cùng mẹ.
Mặc dù Hạng Mĩ Cảnh và Dung Trí Hằng đều không nhắc tới quan hệ giữa hai người, nhưng Tần Tâm Nghiên đã chắc chắn họ có quan hệ mật thiết, vì vậy luôn miệng từ chối bảo không muốn làm lỡ thời gian của cả hai.
Hạng Mĩ Cảnh thì không nghĩ theo hướng mà Tần Tâm Nghiên nghĩ, nên nói không sao.
Dung Trí Hằng rất thông minh, đưa Tần Tâm Nghiên và Hạng Mĩ Cảnh lên chiếc xe đã ra sân bay đón Tần Tâm Nghiên, đồng thời nói tối nay là