XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2492 lượt.

buổi tối đoàn tụ của hai mẹ con, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, đến lúc phải rút lui rồi.
Mãi sau Hạng Mĩ Cảnh mới hiểu ý Tần Tâm Nghiên, tận lúc vào khách sạn Hạ Việt làm thủ tục nhận phòng, trong thang máy Tần Tâm Nghiên hỏi cô giờ đang ở đâu, cô mới chợt hiểu ra.
Cô không có ý định giấu mẹ chuyện gì, nên ngượng ngùng nói: "Chưa tới mức như mẹ nghĩ. Bọn con vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu".
Tần Tâm Nghiên không tin lắm, nhanh miệng đáp: "Khi anh ta tới tìm mẹ, mẹ còn tưởng hai người đã dọn về ở cùng nhau rồi".
Cô lắc đầu, bỗng cảm nhận được sự bất thường, bèn hỏi: "Không phải Lâm Khải Sương tới tìm mẹ sao?".
Tần Tâm Nghiên gật đầu rất nhanh, thay đổi: "Là Lâm Khải Sương, nhưng sau đó anh ta xuất hiện, mẹ thấy anh ta nhiệt tình, tưởng hai con đã ở cùng nhau". Vừa nói bà vừa để ý tới sắc mặt của Hạng Mĩ Cảnh, sau khi xác định chắc chắn Hạng Mĩ Cảnh không có nghi ngờ gì mới nói tiếp: "Mấy lần gọi điện cho con định hỏi, nhưng sợ con thấy phiền, trách mẹ can thiệp vào việc con kết giao bạn trai".
Những lời này nghe rất có cảm giác đang lo lắng cho chuyện tình cảm của con gái, Hạng Mĩ Cảnh thấy lòng ấm áp, cô khoác tay Tần Tâm Nghiên nũng nịu: "Mẹ phải giúp con quyết định chứ".
Tần Tâm Nghiên cười gật đầu: "Vậy được".
Hai mẹ con lần đầu tiên ở bên nhau trong thời gian dài như thế, vì có một khởi đầu tốt đẹp, nên cuộc nói chuyện sau đó rất cởi mở thân thiết.
Hạng Mĩ Cảnh cho rằng đây là tác dụng của việc thời gian dài ngắn cùng khoảng cách xa gần, đương nhiên không loại trừ nhân tố khác, ví dụ như Tần Tâm Nghiên vô cùng yêu quý Dung Trí Hằng. Trước lúc chuẩn bị tắm, cô ngồi trên bồn tắm gửi tin nhắn cảm ơn Dung Trí Hằng.
Cô nghĩ Dung Trí Hằng không phải mẫu đàn ông cả ngày cầm điện thoại trên tay chơi game, nên không ngốc nghếch tới mức ngồi đợi tin nhắn trả lời, mà đặt di động sang bên cạnh, sau đó đứng trước gương buộc túm tóc lên tránh ướt khi tắm. Trên gương có treo một chiếc đèn màu vàng, khi tóc cô cuốn cao, mới phát hiện khuyên tai bên trái thì còn nhưng chiếc bên phải đã mất
Cô vô thức đưa tay lên sờ tai phải, sau khi xác nhận đã mất thật, cô lập tức mở cửa, rồi chạy vào trong phòng để tìm.
Tần Tâm Nghiên đang nói chuyện điện thoại với Trương Chấn Hà, thấy cô vội vội vàng vàng lục tìm quần áo và túi xách, vậy là bịt ống nghe điện thoại, hỏi cô làm sao.
Cô nói khuyên tai rơi mất rồi, sau đó bật hết đèn trong phòng lên, men theo những chỗ mình đã đi trong phòng để tìm.
Tần Tâm Nghiên kết thúc cuộc gọi với Trương Chấn Hà, giúp cô tìm khuyên tai.
Hai người gần như đã lật cả thảm lên để tìm cũng không tìm thấy.
Cô sợ đã làm rơi bên ngoài, vậy là ra ngoài hành lang và thang máy, xuống cả đại sành khách sạn để tìm, nhưng vẫn không thấy. Bình tĩnh nhớ lại, trước lúc cô rời khỏi văn phòng đeo khăng quàng lên cổ thì vẫn thấy còn, vậy thì chỉ có thể rơi trên xe Dung Trí Hằng, hoặc trong phòng ăn ở Huệ Công cùng chiếc xe vừa rồi đưa cô và Tần Tâm Nghiên về khách sạn mà thôi. Cô gọi điện đến Huệ Công, phòng ăn họ đặt đã được dọn dẹp, nhưng không thấy có vật quý nào bị rơi, sau đó liên hệ với người lái xe, cũng không có kết quà gì, cuối cùng chỉ còn lại chiếc xe của Dung Trí Hằng.
Tin nhắn cảm ơn của cô vừa rồi anh còn chưa trả lời, cô không biết giờ mà gọi cho anh thì có làm phiền anh không, nên cầm đi động ngồi trên sofa thẫn thờ.
Tần Tâm Nghiên thấy cô căng thẳng như vậy, bèn ngồi xuống một góc của sofa, giơ tay sờ lên thuỳ tai trái của cô như muốn nhìn xem chiếc khuyên tai đó có hình thù như thế nào.
Cô né tránh theo bản năng, nhưng rồi lập tức thấy không ổn, vậy là giơ tay tháo chiếc khuyên tai xuống đưa cho Tần Tâm Nghiên xem, đồng thời giải thích: "Sinh nhật năm kia con tự mua quà cho mình, không ngờ lại mất một bên".
Tần Tâm Nghiên rất rành về trang sức quý, thoáng nhìn đã biết hàng tốt, cười cười trả lại khuyên tai cho cô, rồi nói: "Món quà sinh nhật đẹp thế này, mất một bên thật tiếc".
Trong lòng cô không vui, nhưng không thể vì mất một bên khuyên tai mà thể hiện tâm trạng khó chịu trước mặt Tần Tâm Nghiên. Cô miễng cưỡng cười một cái, rồi buồn bã đặt một chiếc còn lại vào túi.
Khi Dung Trí Hằng gọi lại cho cô, đã là mười phút sau.
Hạng Mĩ Cảnh đang ngâm mình trong bồn tắm, hất bọt lên người hết lần này tới lần khác, cô co ro trong đó, chỉ để lộ đầu. Tay gác lên thành bồn, trơn bóng, cầm di động suýt thì rơi xuống nước, mãi mới bấm được nút nghe, thì tiếng chuông cũng hết.
Thấy người gọi đến là Dung Trí Hằng, cô lập tức ngồi thẳng người dậy, rồi lau sạch bọt trên mu bàn tay cùng cánh tay, hắng hắng giọng, chuẩn bị gọi lại cho anh. Vừa tìm tới số gọi đến, trên màn hình hiển thị tin nhắn, cô vào inbox, nhìn thấy người gửi là Dung Trí Hằng.
Anh hỏi: "Đi ngủ rồi?".
Cô soạn hai chữ "vẫn chưa", nhưng liếc nhìn đồng hồ di động thấy đã mười một giờ hai mươi phút thì lại xoá hai chữ đó đi, định trả lời theo đúng suy đoán của anh rằng: "Đã đi ngủ rồi".
Nhưng anh không dừng lại ở đó, nhanh chóng gửi thêm tin nhắn nửa giải thích vừa rồi