XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2486 lượt.

gọi điện ra nước ngoài cho Dung Hoài Đức, nói hơi lâu, không để ý tới di động nên không nhìn thấy tin cô gửi. Anh còn nói anh nhận lời cảm ơn của cô, và chúc cô có giấc mơ đẹp.
Trước những lời chân thành và thẳng thắn của anh được thể hiện qua những con chữ, lòng cô bỗng thấy hổ thẹn, không tiện nói với anh thực ra mình chưa đi ngủ, vì vậy cuối cùng không nhắn lại, mà định sáng sớm mai sẽ gọi.
Do có việc lo lắng, mặc dù không phải việc lớn, nhưng cả đêm cô ngủ không ngon giấc. Mới một phút trước còn định sẽ nói với Dung Trí Hằng rằng một bên khuyên tai của cô có khả năng rơi trên xe anh, nhờ anh bảo lái xe tìm hộ, một giây sau lại nghĩ ngộ nhỡ không tìm thấy, anh lại tưởng cô muốn anh tặng quà cho mình thì phiền, cuối cùng quyết định để lần sau ngồi xe anh sẽ tự tìm. Chắc chiếc xe đó không thường xuyên chở phụ nữ, nên không có khả năng bị người khác nhặt được, cũng không có khả năng vài hôm sau, khuyên tai biến thành một chiếc dây chuyền kim cương. Nghĩ đến việc này, đầu cô lại nhớ tới câu Dung Trí Hằng nói: "Anh luôn đặt mình trong két an toàn bằng kính trong suốt", sau đó liên hệ với một câu khác, rất nhiều câu nói cứ nhảy nhót trong đầu cô, khiến các tế bào trong người cô cũng phấn khích không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau lái xe tới đón Tần Tâm Nghiên ra sân bay, cô gọi lại cho Dung Trí Hằng nói tối qua mình đi ngủ sớm, sáng nay mới đọc được tin của anh.
Dung Trí Hằng bất ngờ hỏi cô và Tần Tâm Nghiên đã nói những gì, sau lại thấy câu hỏi đó quá riêng tư bèn đổi lại thành trò chuyện có vui không?
Thực ra nội dung cuộc trò chuyện giữa cô và Tần Tâm Nghiên rất giới hạn, vì cả hai đều ngấm ngầm hiểu rằng không nên nhắc lại những chuyện trước đó, vì vậy về cơ bản chỉ nói tới cuộc sống hiện tại, không có nhiều đề tài đột phá. Đương nhiên cô phải thể hiện rằng mình rất vui, nên trả lời anh, hai mẹ con trò chuyện hoà hợp vui vẻ.
Tiếp thu ý kiến rất có tính ứng dụng thực tế của Dung Trí Hằng, Hạng Mĩ Cảnh phải mất cả buổi sáng để thay đổi bản kế hoạch, buổi trưa gọi điện cho Mông Giang Vũ hẹn thời gian để chốt phương án.
Có lẽ Mông Gian Vũ đang đi shopping, nên hẹn cô bốn giờ chiều mới về, bảo cô hơn bốn giờ tới thẳng Ngự Hoa Sơn, đồng thời mời cô ở lại dùng bữa tối.
Buổi sáng cô gọi điện cho Dung Trí Hằng biết tối nay anh đi ăn cơm với người nhà họ Diệp, điều đó có nghĩa thời gian buổi tối cô được tự do bố trí. Cô vẫn luôn coi Mông Giang Vũ là thần tượng của mình, thần tượng mời dùng cơm, đương nhiên cô nhận lời ngay.
Bốn giờ Hạng Mĩ Cảnh rời khỏi công ty, bốn rưỡi tới Ngự Hoa Sơn, vừa xuống xe thì gặp Mông Giang Vũ và Lâm Khải Sương đi mua sắm về.
Hai người họ có quan hệ cô cháu, nên cùng đi với nhau là hết sức bình thường, vì vậy Hạng Mĩ Cảnh không bất ngờ, cũng không bối rối, còn rất ngoan ngoãn bước tới xách đồ giúp Mông Giang Vũ.
Mông Giang Vũ thấy Hạng Mĩ Cảnh rộng lượng như vậy, cười hi hi liếc Lâm Khải Sương một cái, sau đó nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Tôi còn đang lo cháu nhìn thấy A Khải sẽ không vui, ít nhất thì cũng lườm nguýt nó, thì ra người ngoài đồn hai đứa lùi một bước thành bạn quả nhiên là chuyện có thật".
Hạng Mĩ Cảnh cười đáp: "Bọn cháu chỉ còn thiếu mỗi nước cùng khiêu vũ với nhau một điệu trước bàn dân thiên hạ để chứng minh bọn cháu là những người bạn tương thân tương ái thôi".
Mông Giang Vũ suy nghĩ khá thoáng, nhân lúc Lâm Khải Sương quay người khoá cửa xe bèn hạ giọng cười nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Cá nhân tôi có cảm giác giờ nó đã quay về lại con đường chính nghĩa rồi, nếu cháu còn tình cảm với nó, thì hãy thử làm lại lần nữa xem sao".
Hạng Mĩ Cảnh hơi bối rối ngập ngừng, không phải cô có thành kiến với Lâm Khải Sương, mà từ đầu tới cuối giữa cô và Lâm Khải Sương không có quan hệ nam nữ như mọi người vẫn nghĩ, càng không có khả năng làm lại từ đầu. Cô không muốn Mông Giang Vũ hiểu lầm cô có thành kiến với anh, vậy là khéo léo đáp: "Cháu đang tìm hiểu một người rồi".
Mông Giang Vũ nghe giọng cô ngượng ngùng như thế, nhướng mày cười, nhưng cũng không tò mò về đời tư của người khác quá mức, tò mò than vắn thở dài: "A Khải không có phúc rồi".
Lâm Khải Sương đi sau hai người nghe thấy vậy truy hỏi: "Có hai mĩ nữ cùng ăn tối với cháu, sao cháu lại không có phúc được".
Mông Giang Vũ cười đính chính: "Cô còn mời hàng xóm của mình, vì vậy chia bình quân ra chỉ có một mĩ nữ dành cho cháu thôi".
Lâm Khải Sương đầu tiên là chau mày, sau đó không tin hỏi: "Hàng xóm của cô được cấp giấy chứng nhận là người bận nhất trong giới, một ngày hai mươi tư tiếng chỉ hận không thể dành hết cho công việc, trong các buổi tiệc tùng bình thường, chỉ xuất hiện rồi lại biến mất ngay, sao có thể có thời gian để ăn tối với cô được".
Mông Giang Vũ đắc ý đáp: "Căn hộ mua được nhanh như thế cũng là nhờ cậu ta giúp, bữa cơm này chắc chắn phải mời bằng được, hơn nữa mấy hôm trước cô đã hẹn cậu ta rồi, vốn còn định mời cả Sisley, nhưng cô bé có việc đi Ma Cao. Tối nay có hai đứa, nếu không người ta lại tưởng cô chọc ghẹo đàn ông chưa có gia đình".
Lâm Khải Sương cười: "Cô g