Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2475 lượt.
cuối chối phắt việc mình đã chỉ thị cho Dung Ngọc Lan làm thế. Cô nói tới khô cả miệng, cuối cùng cũng hiểu ra rằng cô không thể thay đổi quyết định của anh trong chuyện này. Ngồi nghỉ kĩ lại, có lẽ trong rất nhiều chuyện, một khi anh đã quyết định, cô đều không có khả năng thay đổi. Thỉnh thoảng cô hay ngồi thẫn thờ vì những chuyện đó, nhưng khi bình tĩnh thì cảm thấy con đường họ đang đi vốn không phải là một con đường dài cần dùng cả đời để đi hết, chưa chắc đã gặp phải rất nhiều vấn đề mà anh cố chấp còn cô muốn thay đổi như cô nghĩ.
Gần hết tháng Một, Dung Trí Dật đột nhiên từ New York quay về, anh ta đã đổi một chiếc xe đua màu xanh chạy nhanh hơn, vô cùng huênh hoang đậu dưới toà nhà của tập đoàn Hoa Hạ, không hề báo trước, mà nhất định đòi mời Hạng Mĩ Cảnh cùng đi ăn tối.
Hạng Mĩ Cảnh mắng anh ta trong điện thoại, cười bảo rõ ràng anh ta muốn ám hại cô, anh ta khẽ thở dài rồi phê bình: "Xem ra cô rất sợ Victor nhỉ".
Cô cũng thừa nhận: "Tôi rất sợ anh ấy".
Dung Trí Dật biết cô đang đùa, bèn nói: "Vậy tối nay tôi có thể yên tâm rồi, vì tôi đã báo cáo với anh ấy".
Cô cố tình hỏi: "Anh ấy đồng ý ư?".
Anh ta hỏi ngược lại cô: "Nếu anh ấy không đồng ý, thì cô không đi ăn cơm cùng tôi nữa chắc? Không tới nỗi hạn chế cuộc sống của cô như vậy chứ?".
Cô phá lên cười. Ngoài những lúc yêu cầu cô đi tham gia một vài bữa ăn mang tính xã giao ra, Dung Trí Hằng không can thiệp nhiều vào cuộc sống của cô.
Mặc dù anh bận, thường xuyên đi công tác, thời gian đi hơn một tuần là bình thường, song anh gọi điện cho cô rất nhiều, chỉ có điều hai người gặp mặt ít tới đáng thương.
Mới hai hôm trước Âu Na tò mò hỏi quan hệ giữa cô và anh đã phát triển tới bước nào rồi, cô cho rằng câu hỏi đó rất khó trả lời. Một là quá riêng tư, đặc biệt đối phương lại là Dung Trí Hằng, dù nói thật hay nói dối cũng đều không thoả đáng. Hai là quan hệ giữa họ thật sự không tiến triển tới bước quá thân mật. Cô đoán có lẽ anh đang chờ cô phát tín hiệu, bởi vì anh luôn lịch sự và cư xử rất đường hoàng, rõ ràng anh không ép cô, nhưng ngay bản thân cô còn không biết quan hệ giữa họ phải phát triển thế nào. Mỗi người trong mỗi thời kì đều có một mục tiêu xác định và sẽ không thay đổi, cô sống khá cứng nhắc, không biết phải làm gì, nhưng lại rất rõ không nên làm gì.
Buổi tối họ ăn món Pháp.
Trong nhà hàng đều là những cặp tình nhân trẻ, họ cúi đầu trò chuyện, những tiếng thì thầm to nhỏ thậm chí còn không lớn tiếng bằng tiếng dao dĩa thỉnh thoảng chạm vào nhau.
Vừa rồi Dung Trí Dật còn mãi tập trung điều khiển xe trên con đường tắc cứng, tới tận lúc này mới có thể bình tĩnh ngồi ngắm Hạng Mĩ Cảnh một lúc. Giấy dán tường in hoa màu đỏ rực của nhà hàng cộng với ánh đèn sáng lung linh khiến không gian thật ấm áp, thứ ánh sáng cộng hưởng đó khiến khuôn mặt còn chưa bị mái tóc mai che hết của cô nhìn vô cùng tinh khiết.
Hạng Mĩ Cảnh cúi đầu lật xem menu né tránh ánh mắt của Dung Trí Dật, cố tình điềm đàm cười hỏi anh ta: "Xem mặt thế nào?".
Anh ta thu ánh mắt lại, cũng tiện tay lật menu, thản nhiên nói: "Victor không kể cho cô nghe a?".
Cô cười, thẳng thắn đáp: "Anh ấy gần như không nhắc đến anh".
Dung Trí Dật phớt lờ ý của cô, mà nghiêm túc nói: "Anh ấy có nói chuyện với tôi hai lần, rất dài, suýt nữa đã tảy não tôi rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy anh ấy là người có quá nhiều người và chuyện phải cân nhắc đắn đo, cũng không thể chọc giận anh ấy được,không thể để chạm tới giới hạn chịu đựng cuối cùng của anh ấy. Một khi anh ấy đã hạ quyết tâm trả thù, thì ra tay chỉ có: nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, gần như không cho đối phương có cơ hội sống. Cô ở bên anh ấy, quá khổ rồi".
Cô nghe Dung Trí Dật nói vậy, lòng có chút bất an, song vẫn thả lỏng tâm trạng, cười: "Sống ngày nào biết ngày ấy, không chừng ngày mai anh ấy đá phắt tôi cũng nên, hà tất nghĩ xa thế làm gì?".
Anh ta rất thích bộ dáng bất lực không lo không nghĩ đó của cô, vui vẻ gật đầu.
Vậy là cô lại chuyển đề tài về câu hỏi đầu tiên của mình, tiếp tục truy vấn: "Rốt cuộc lần xem mặt của anh có thành công hay không?".
Anh ta quả quyết phủ nhận: "Đương nhiên không".
Dung Trí Dật nói mình xem mặt không thành công nhưng buổi tối khi nói chuyện với Dung Trí Hằng, anh lại đưa ra một đáp án hoàn toàn ngược lại.
"Chính chú ấy cũng nói chỉ tới để điểm danh, kết quả không cẩn thận thế nào mà khiến cô con gái nhỏ của Nguyễn gia mê như điếu đổ, người nhà khuyên thế nào cũng không được, nhất định đòi chú ấy cho bằng được. Anh nghe nói chú ấy đột nhiên quay về Thượng Hải là trốn Nguyễn Vịnh Nhi".
Cô nhớ ra vài chuyện, nhân cơ hội này hỏi anh: "Trước kia chẳng phải anh ấy đi đua xe sao, đua xe cũng có rất nhiều tiền thưởng, tại sao giờ không đua nữa? Vì gia đình phản đối à?"
Dung Trí Hằng trầm mặc hồi lâu, sau đó đáp: "Đua xe quá nguy hiểm".
Dung Trí Hằng trả lời câu hỏi của cô đơn giản như vậy đó, cô thấy mình không cần thiết phải truy hỏi ngọn ngành nữa.
Hôm đó họ n