Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.

bé lại không chịu đi theo Orchid, em sợ ngày mai cô ấy lại tới tìm em thì phiền. Lát nữa anh nói với Joe đi, bảo anh ta hãy nói chuyện với cô bé một lần, nể mặt con gái nhà người ta đã chủ động tới mức này rồi, thử qua lại một thời gian xem sao".
Dung Trí Hằng cười hỏi cô: "Anh còn tưởng em chỉ cần hai ngón tay là đã xử lí xong cô bé chứ".
Cô nhân cơ hội oán thán: "Sự kiện lớn không được giao, toàn làm những chuyện lặt vặt, khả năng của em ngày một thụt lùi, cứ tiếp tục thế này, những người trong tổ em sẽ bóng gió chỉ trích em thôi".
Anh hoàn toàn không bận tâm tới lời oán thán đó của cô, cũng không chịu thoả hiệp, mà hỏi: "Tối nay ăn ở đâu?".
Mặc dù cô vẫn biết mình có ai oán nữa cũng bằng không, nhưng trong lòng khó tránh khỏi cảm giác thất vọng, ngước mắt lên thấy Diêu Bội Bội đang từ ngoài cửa đi vào. Cô ra hiệu cho Diêu Bội Bội về bàn ngồi, còn mình thì suy nghĩ một lát, sau đó nói với anh: "Ở Thế Kỉ 100, cùng em họ".
Cô còn tưởng anh nghe thấy hai từ "em họ" sẽ có động thái, bởi cô chưa từng nhắc tới em họ trước mặt anh, kết quả anh không bất ngờ, mà chỉ cười: "Sắp ngồi trên mây mà ăn cơm rồi, em không sợ độ cao à?".
Cô vô thức nghĩ chắc anh không nghe rõ người mà cô vừa nhắc đến, không biết lấy đâu ra dũng khí, cô lại nói: "Em hẹn em họ cùng đi ăn cơm, con bé làm ở bộ phận PR của tập đoàn Hải Thành, tên là Diêu Bội Bội".
Cuối cùng anh cũng có phản ứng bình thường nhất, ngập ngừng, rồi lại ngập ngừng. Anh đang suy nghĩ xem trả lời cô thế nào cho hợp, hai năm trước vì Dung Trí Dật mà anh đã cho người điều tra về cô, khi đó anh đã biết cô còn một cô em họ đang đi học. Về sau chắc chắn cô không hề có ý định gì và cũng không có ý định gây tổn thương cho Dung Trí Dật, anh không còn quan tâm tới những người bên cạnh cô nữa. Cho tới khi Tần Tâm Nghiên xuất hiện, anh mới tìm hiểu và biết được Diêu Bội Bội đã tốt nghiệp đại học, hơn nữa cũng chọn nghề PR, chỉ có điều Diêu Bội Bội có dã tâm lớn hơn chị.
Anh không muốn để cô biết anh từng điều tra cô, mà gần như cô cũng không chủ động nhắc đến những chuyện ấy, vì vậy những chuyện liên quan đến Diêu Bội Bội cùng mọi ảnh hưởng do cá nhân Diêu Bội Bội gây ra, anh luôn không bận tâm. Anh có rất nhiều cách để xử lí, nhưng trước khi làm thế, anh muốn cô phải thẳng thắn với mình trước. Có điều cô đột nhiên thẳng thắn vào lúc này, anh lại im lặng một lúc lâu, cuối cùng hỏi: "Cô ấy nổi tiếng lắm à? Anh có biết cô ấy không?".
Cô ngẩn ra, sau đó lại nghĩ, quan hệ giữa Dung Trí Hằng và Phương Tử Bác không mặn chẳng nhạt, anh không rảnh và cũng không có thói quen tò mò về cuộc sống riêng của người khác. Vì vậy việc anh không biết Diêu Bội Bội cũng là hợp tình hợp lí. Vì là cô đành bật cười giải thích: "Em còn tưởng trước đó anh đã từng tham dự vài sự kiện do tập đoàn Hải Thành tổ chức, sẽ dễ nhớ những cô gái xinh đẹp trẻ trung của bên họ chứ".
Anh cũng bật cười theo: "Anh không có thói quen đi đâu cũng ngắm các cô gái trẻ".
Cô nói: "Cũng phải, trong phạm vi tầm nhìn của anh nếu không phải là đàn ông thì đều là những nữ cường nhân có sự nghiệp thành công, không có chỗ cho các cô gái trẻ. Mỗi lần lãnh đạo cao cấp như bọn anh họp, nội dung chắc chắn rất nhạt nhẽo đơn điệu, hơn nữa còn đông người như thế, liệu anh có mắc chứng không thể nhớ được khuôn mặt của bất kì ai không?".
Anh nói thẳng: "Lần sau họp để em làm thư kí đón khách cho anh, em sẽ được miễn phí quan sát toàn cảnh".
Cô biết anh đang đùa, nên cũng đùa theo: "Nghe nói khi anh họp rất nghiêm khắc, phê bình từ người ngồi đầu tiên bên tay trái tới người ngồi cuối cùng bên tay phải".
Anh khóc không được cười chẳng xong, hỏi cô: "Ai đặt điều vậy?".
Cô biết Trình Học Chính đang đi công tác cùng anh, vì vậy hoàn toàn không do dự cung khai luôn: "Là Trình tiên sinh đấy, anh ấy nói cuộc họp cuối năm ngoái, anh đặc biệt tức giận, họp xong hôm sau càng giận, cả người như vừa ăn thuốc nổ vậy, suýt nữa thì anh ta không chống đỡ nỗi".
Anh ngẫm nghĩ lại lời cô nói rất nghiêm túc, rồi như nhớ ra nguyên nhân khiến mình đặc biệt không vui đó, ngập ngừng, thẳng thắn: "Đó là vì người phụ nữ không biết trời cao đất dày nào đó khiến anh bực tức".
Cô "hả" một tiếng, còn định hỏi người phụ nữ ấy là ai, nhưng nhanh chóng nghĩ ra đó chính là mình. Không biết tại sao, rõ ràng không ở trước mặt anh, vậy mà cô vẫn thấy ngại, lắp bắp: "Em gái em đến rồi, không nói chuyện với anh nữa".
Anh nhanh chóng nói: "Về thì gọi điện cho anh".
Cô vâng dạ, sau đó quay về bàn ngồi.
Diêu Bội bội và Nguyễn Vịnh Nhi thuộc kiểu người khá thoải mái nên đã tự làm quen với nhau, tuổi cũng tương đương, căn bản không cần Hạng Mĩ Cảnh giới thiệu, đã trò chuyện rất vui vẻ.
Hạng Mĩ Cảnh cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, mặc cho hai cô gái nói đông nói tây, còn mình thì thảnh thơi ngồi ăn.
Nhưng khi Nguyễn Vịnh Nhi vừa đứng dậy đi lấy đồ ăn, Diêu Bội Bội cũng thở phào nhẹ nhõm, vô cùng không cam tâm nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Đều do cha mẹ sinh ra, vậy mà từ nhỏ cô ấy đã được sống trong nhà cao cửa rộng, ngồi xe


XtGem Forum catalog