Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2471 lượt.
đẹp, tuỳ ý đi khắp nơi trên thế giới, đồ trang sức cũng có thể tuỳ tiện mua, còn em muốn được nằm trên một chiếc giường vừa to vừa dễ chịu thì còn phải phục vụ đủ mọi ông to bà lớn, ông trời thật bất công".
Hạng Mĩ Cảnh giơ tay lên vuốt mái tóc mai rủ xuống má Bội Bội: "Em muốn ngủ giường thế nào, chị mua cho em là được chứ gì".
Diêu Bội Bội cười hi hi: "Em cũng muốn ngủ một chiếc giường to như ở Dung gia".
Sắc mặt Hạng Mĩ Cảnh lập tức biến đổi, nhìn Bội Bội vô cùng nghiêm túc.
Diêu Bội Bội biết mình lỡ lời, vội vàng mềm mỏng đưa cốc nước ép thạch lựu tới trước mặt Hạng Mĩ Cảnh, nghiêm mặt nói: "Chị , em sai rồi, em không nên có ý đồ với người của Dung gia, càng không nên thèm muốn Dung Trí Hằng".
Hạng Mĩ Cảnh trầm giọng, không đón cốc thạch lựu, mà nói: "Mặc dù chúng ta không phải là chị em ruột, nhưng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, em nghĩ gì, chị không thể biết một trăm phần trăm, nhưng chị có thể đoán được một phần. Chị và Dung tiên sinh có quan hệ gì, bắt đầu thế nào, sau này sẽ thế nào, em đừng nghe người bên ngoài đồn đoán linh tinh".
Diêu Bội Bội làm bộ nghiêm túc gật đầu, tự trào nói: "Em biết, chị không thèm muốn nhiều thứ như em, nên sẽ không vì vật chất mà tuỳ tiện ở bên ai đó".
Hạng Mĩ Cảnh cụp mắt, đón cốc nước, ngẩng đầu uống một nửa, không trả lời Diêu Bội Bội.
Diêu Bội Bội tưởng cô vẫn không vui, bèn nói: "Có lẽ em sẽ không thể ở bên Phương Tử Bác lâu nữa".
Hạng Mĩ Cảnh ngẩng đầu lên.
Diêu Bội Bội tiếp: "Em phát hiện hình như anh ta có người tình lâu năm, không thể chấm dứt được. Đương nhiên, em không yêu anh ta, vì vậy kết thúc như thế cũng tốt".
Hạng Mĩ Cảnh hỏi: "Muốn rời khỏi Hải Thành không?".
Diêu Bội Bội không quan tâm, lắc đầu: "Cắt đứt quan hệ tiền bạc, nhưng công việc thì phải làm tiếp chứ", còn nhấn mạnh: "Ngàn vạn lần chị đừng khuyên em đổi công việc, cho dù có đổi em cũng để em tự làm, không cần chị lo".
Hạng Mĩ Cảnh vẫn không nỡ: "Chị...".
Diêu Bội Bội vội ngăn cô lại: "Được rồi, không cần chị lo. Hằng ngày chị phải lo bao nhiêu việc như thế không mệt à?".
Hạng Mĩ Cảnh cười, kéo tay Bội Bội, nói: "Thỉnh thoàng rất mệt, vì vậy em hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt, để chị không cần phải lo lắng cho em".
Diêu Bội Bội gật đầu. Định đứng dậy ra lấy đồ ăn, thì di động đổ chuông, nhìn người gọi đến rồi nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Chắc em phải đi trước".
Diêu Bội Bội đi thêm vài bước mới nghe điện thoại, lúc quay lại nói với Hạng Mĩ Cảnh phải đi trước thật. Bên kia giục gấp quá, cô không đợi Nguyễn Vịnh Nhi quay lại, mà nhờ Hạng Mĩ Cảnh tạm biệt giúp mình. Diêu Bội Bội đi một lúc lâu, Nguyễn Vịnh Nhi mới mang tôm vừa nướng quay về.
Nguyễn Vịnh Nhi thấy Diêu Bội Bội đã đi, vậy là hỏi Hạng Mĩ Cảnh: "Sao cô ấy lại đi?".
Hạng Mĩ Cảnh đáp: "Công ty có việc đột xuất phải xử lí, cô ấy nói nếu có cơ hội sẽ mời cô đi ăn cơm".
Nguyễn Vịnh Nhi thở dài: "Đến ăn cơm cũng không được ăn cho tử tế, công ty thật bóc lột sức lao động của người khác".
Hạng Mĩ Cảnh mím môi, cảm thán: "Những kẻ ra đời bằng bàn tay trắng đều không dễ dàng như thế".
Ăn từ sáu giờ đến tám giờ, Hạng Mĩ Cảnh thấy bụng mình đã tròng căng.
Cô định gọi cho Dung Ngọc Lan, để xe của sơn trang tới đón Nguyễn Vịnh Nhi về, nhưng Nguyễn Vịnh Nhi không đồng ý, nói: "Tôi đã nhắn tin cho Dung Trí Dật, nói là tôi đợi anh ấy ở đây".
Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc: "Anh ta nhận lời tới đón cô sao?".
Nguyễn Vịnh Nhi nhún vai: "Còn chưa trả lời tin nhắn".
Hạng Mĩ Cảnh khuyên: "Anh ta lại giả vờ chưa đọc tin nhắn đó rồi, cô khó mà đợi được anh ta, để tôi gọi Dung Ngọc Lan cho xe tới đón cô về".
Nguyễn Vịnh Nhi lắc đầu: "Tôi đã nói là sẽ đợi rồi, nếu anh ấy đến mà không thấy tôi, chắc chắn sẽ cho rằng tôi gạt anh ấy".
Hạng Mĩ Cảnh bất lực: "Anh ta không tốt như cô nghĩ đâu".
Nguyễn Vịnh Nhi nói: "Thế cũng không sao, nếu quá mười giờ mà anh ấy không đến tôi sẽ tự xuống khách sạn tầng dưới thuê phòng".
Hạng Mĩ Cảnh đáp: "vậy tôi ở đây đợi cùng cô".
Nguyễn Vịnh Nhi lắc đầu: "Không được, không được. Nhỡ anh ấy đến, kết quả thấy chị cũng ở đây, sẽ khiến anh ấy không tập trung vào một mình tôi. Ai da, chị về đi, tôi không đi lạc được đâu".
Hai người kéo kéo đẩy đẩy, cuối cùng mỗi người nhường một tí. Hạng Mĩ Cảnh đồng ý để Nguyễn Vịnh Nhi đợi Dung Trí Dật ở đây, nhưng phải lập tức thuê phòng trong khách sạn ngồi đợi, nếu Dung Trí Dật không đến thật, Nguyễn Vịnh Nhi có thể ngủ luôn ở đó.
Cô cảm thấy Nguyễn Vịnh Nhi theo đuổi Dung Trí Dật chẳng dễ dàng gì, lúc bước từ phòng Nguyễn Vịnh Nhi ra, đứng trên hành lang gửi tin nhắn cho Dung Trí Dật, bảo anh ta nhất định phải đến đón Nguyễn Vịnh Nhi về sơn trang.
Dung Trí Dật nhanh chóng trả lời: "Mặc kệ cô", cô phì cười, rồi nhét di động lại vào túi, đi ra đợi thang máy.
Khách sạn bài trí rất yên tĩnh và cổ điển, cô còn tưởng thang máy từ tầng trên đi xuống chắc bên trong sẽ không có người, vậy mà khi cửa thang máy vừa mở ra, lại thấy Phương Tuân Kiệm đang đứng một mình trong đó.
Cô theo bản năng còn tưởng mình hoa mắt, n