Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.
năm bận rộn cũng đã qua, thời gian đến nhanh và đi cũng nhanh, những chuyện xảy ra dù nhiều tới đâu cũng đến lúc để đầu óc mình được nghỉ ngơi.
Tết Nguyên Đán bắt đầu, Hạng Mĩ Cảnh bỏ ra mấy ngày nằm tắm nắng trên bãi biển đọc sách.
Diêu Bội Bội hiếu động hơn cô, suốt kì nghỉ chẳng chịu ngồi im hôm nào, bay qua chạy lại như con bướm. Diêu Lập Trung phê bình con gái, nhưng Hạng Mĩ Cảnh lại thấy sống như vậy cũng khá thú vị.
Trước hôm quay về Thượng Hải, hai chị em đi dạo ngoài bãi biển.
Biển đêm cho người ta cảm giác sợ hãi thần bí, Diêu Bội Bội không sợ gì cả, cứ đi men sát bờ biển để sóng đánh vào chân.
Hạng Mĩ Cảnh thấy nước biển lạnh, không chịu đi như thế, khuyên Diêu Bội Bội mấy lần, không có kết quả, đành để mặc em. Cô đoán chắc Diêu Bội Bội có chuyện muốn nói với mình, quả nhiên đi được nửa đường, Diêu Bội Bội nói với cô: "Đợi lần này quay về Thượng Hải, em sẽ kết thúc với anh ta".
Lòng cô rất vui, cũng không giấu giếm bày tỏ luôn: "Càng sớm càng tốt".
Diêu Bội Bội nhìn cô nhún vai, nói: "Em biết mối quan hệ như thế không thể lâu dài, cũng không có ý định lâu dài. Em không yêu anh ta, anh ta cũng không yêu em, nhưng em thật sự rất muốn biết người tình kia của anh ta là ai, sao có thể ở bên anh ta lâu như vậy?".
Cô khuyên: "Cũng có thể do em đa nghi, anh ta chưa chắc đã có người phụ nữ khác, hoặc biết đâu anh ta yêu vợ mình nhưng do không hiểu nhau mà thôi".
Diêu Bội Bội không tán đồng suy nghĩ đó của cô: "Dù sao em vẫn muốn biết người phụ nữ đó là ai?".
Cô đã lĩnh giáo sự ngang bướng của Diêu Bội Bội, biết khuyên nữa chỉ phí nước bọt, nên nghiêm túc nhắc nhở: "Dù làm gì, cũng không được để cậu mợ lo lắng".
Tin xấu về vấn đề chất lượng sản phẩm của tập đoàn Hải Thành bị tung ra ngay sau kì nghỉ Tết kết thúc. Các phương tiện thông tin đại chúng nghỉ suốt mười ngày liền, đang buồn vì không có tin tức giật gân nào để kích thích các giác quan của độc giả, lại thêm sau lưng có người làm công tác xào nấu, vấn đề vốn không lớn lắm bị thổi phòng lên thành vô cùng nghiêm trọng, còn liên quan tới rất nhiều chuyện đại kị của nhiều người, mà đội ngũ PR Marketing của tập đoàn không phát huy được hết tác dụng chính của mình, ngược lại còn khiến sự việc trở nên căng thẳng hơn, dẫn đến giá cổ phiếu rớt thê thảm.
Hạng Mĩ Cảnh rất quan tâm đến việc này. Cô hoàn toàn không do dự mà đoán rằng người đẩy tập đoàn Hải Thành vào mớ hỗn độn này chính là Phương Tuân Kiệm, và cũng biết ngày này không sớm thì muộn cũng sẽ đến.
Buổi tối cô đi ăn cơm với Tiền Mẫn, cô quan tâm không biết Trần Tân Dục có bị ảnh hưởng bởi chuyện đó hay không.
Tiền Mẫn nhìn chẳng có vẻ gì là lo lắng cả, còn cười bảo: "Anh ấy là phó tổng giám đốc, nếu tổng giám đốc tài chính xảy ra chuyện bị bắt thật, thì anh ấy có thể được thăng chức".
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ tâm trạng của Tiền Mẫn lại tốt như thế, ngẩn ra mất một lúc, hỏi bạn: "Tập đoàn họ lúc này chẳng phải rất căng thẳng sao?".
Tiền Mẫn gật đầu xác nhận: "Xảy ra chuyện đương nhiên là căng thẳng, nhưng hậu thuẫn vững, cái gốc to, nên không dễ dàng bị đẩy đổ đâu, cùng lắm Phương gia sẽ mất một ít cổ phiếu, chắc không nhiều đâu".
Hạng Mĩ Cảnh không tiện truy hỏi quá nhiều, cúi đầu ăn vài miếng, làm như tuỳ tiện hỏi: "Cảm giác cùng ăn Tết với Mr Right vui lắm không?".
Tiền Mẫn thở dài thườn thượt, bỏ đũa xuống đáp: "Vui gì mà vui. Có kẻ thứ ba thò chân ngáng đường, căn bản không phải thế giới riêng dành cho hai người mà tôi mong đợi".
Hạng Mĩ Cảnh chau mày nhìn bạn: "Kẻ thứ ba?".
Tiền Mẫn biết Hạng Mĩ Cảnh hiểu lầm ý mình, vội xua tay cười: "Ai da, không phải như cô nghĩ đâu. Là một người bạn của Trần Tân Dục đột nhiên tới ăn Tết cùng bọn tôi. Quan hệ giửa họ còn thân thiết hơn anh em ruột, uống rượu rồi trò chuyện gì gì đó, bỗng dưng tôi thành bóng đèn, thành kẻ thừa".
Hạng Mĩ Cảnh thử hỏi: "Quan hệ tốt như thế, liệu có vấn đề gì khác không?".
Tiền Mẫn phá lên cười: "Ái chà chà, cô nghĩ đi đâu thế? Tôi đã từng hẹn hò với nhiều đàn ông như vậy, cô còn tưởng tôi như cô không phân biệt được ai cong ai thẳng chắc? Người nhà của anh bạn đó không có ở đây, ăn Tết một mình buồn quá, nên mới chạy tới chổ bọn tôi".
Hạng Mĩ Cảnh cười mắng bạn: "Đã qua bao nhiêu lâu rồi, còn mang chuyện đó ra chọc tôi".
Tiền Mẫn nói: "Chuyện đã qua nhưng luôn có người nhớ. Cô tưởng Đại Dung tiên sinh có thể coi Lâm Khải Sương như không tồn tại sao?".
Hạng Mĩ Cảnh lắc đầu: "Thực tế quan hệ giữa họ cũng không tệ".
Tiền Mẫn mắng: "Thế thì đúng là sống mà gặp ma, ở đâu ra cái kiểu bạn trai cũ và bạn trai hiện tại có quan hệ hoà thuận? Trừ phi giữa cậu và Lâm Khải Sương hoàn toàn không có tình cảm gì, càng chưa xảy ra quan hệ tình dục, và vừa hay bị Dung Trí Hằng biết rõ nội tình".
Hạng Mĩ Cảnh không tin: "Anh ấy không có lí do gì để vừa hay biết những chuyện ấy". Sau đó nhận thấy mình lỡ lời, lập tức bổ sung: "Quá khứ của tôi là vậy đó, anh ấy có lẽ không phải người ưa so đo".
Mặc dù tự an ủi rằng Dung Trí Hằng sẽ không điều tra tìm hiểu về quá khứ củ