The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.

ạng Mĩ Cảnh xuống xe rồi cảm ơn Phương Tuân Kiệm lần nữa.
Anh nói không cần khách sáo. Sau đó lái xe rời đi trước anh mắt chăm chú của cô.
Cô cảm thấy kết thúc này thật viên mãn, nhưng lú quay người lên nhà, cô lại loạng choạng không thể đứng vững, vậy là cầm di động ra gọi cho Dung Trí Hằng.
Giọng Dung Trí Hằng rất nhiệt tình, hỏi cô: "Sao về muộn thế?".
Cô đáp: "Gặp một người bạn cũ, đi đường vòng, còn đường tắc nhất, nói chuyện một lúc".
Anh dành cho cô chút không gian riêng tư, không hỏi người đó là ai, mà chỉ hỏi vu vơ: "Nói những gì thế?".
Cô ngẫm nghĩ rồi đáp: "Hoài niệm quá khứ và nỗ lực vì tương lai tốt đẹp của cả hai".






VÔ TÌNH CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU
Dùng nước mắt để chứng minh tình yêu
Mới thấu hiểu
Mới có đạo đức
Dùng tình yêu chân thành đổi lấy người yêu chân thành.
Anh ta nhún vai hỏi cô: "Chỉ khoảng nửa năm nữa thôi là anh ấy quay về New York, hai người đã nói tới chuyện này chưa?".
Cô nhanh chóng lắc đầu: "Vấn đề này quá uyên thâm".
Anh ta gật đầu, vẻ mặt buồn hẳn, rầu rầu nói: "Cô sẽ không thích New York".
Cô thấy giọng điệu cùng tinh thần anh ta có vẻ suy sụp, trầm ngâm một lát, rồi thử hỏi: "Tôi có được vinh hạnh nghe anh kể chuyện quá khứ của mình không?".
Anh ta xua tay, rồi không dám nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chăm chú nhìn cốc cafe trên bàn, nói: "Giờ tôi chỉ được coi là một nửa khốn nạn, nhưng trước kia thì tôi khốn nạn hoàn toàn. Quá khứ khốn nạn ấy đã bị cát bụi chôn vùi, giờ đào lên chẳng có thứ gì hay ho để xem. Cô sẽ không muốn nghe".
Cô không chịu, suy đoán: "Quá khứ của mỗi kẻ khốn nạn nhất định sẽ có một, hai người phụ nữ. Tôi muốn nghe câu chuyện khốn nạn liên quan tới phụ nữ của anh".
Anh ta nhìn cô, cụp mắt, ngập ngừng hai phút, rồi lại ngước lên nhìn cô, dường như hạ quyết tâm, cuối cùng nghiêm túc nói: "Nếu trên thế giới này thật sự có thuật hoán đổi, tôi tình nguyện đổi tất cả mọi thứ mình có để cô ấy quay về. Nhưng cô ấy chết rồi, mà tôi sợ chết, vì vậy tôi không có cơ hội nói lời xin lỗi cô ấy dưới suối vàng, cũng không biết cô ấy có tha thứ cho tôi không".
Cô từng nghe qua câu chuyện này, vốn tưởng nhiều năm đã trôi qua, Dung Trí Dật sẽ không còn nặng lòng nữa, nhưng chỉ mấy câu ngắn ngủi, giọng anh ta đã bắt đầu nghẹn ngào. Cô tự trách mình, vội vàng nói: "Nếu cô ấy yêu anh, nhất định sẽ tha thứ cho anh".
Anh ta chậm rãi lắc đầu, nước mắt lăn dài xuống má. Anh ta nói: "Cô có tha thứ cho người đã cầm súng bắn thẳng vào tim mình không?".
Cô ngẩn người, nhìn anh ta như không thể tin được.
Dung Trí Dật không bất ngờ trước phản ứng của cô, cười khổ hai tiếng, vừa khóc vừa nói: "Chính tay tôi đã giết cô ấy. Bình thường khả năng bắn súng của tôi rất tệ, vậy mà hôm đó lại bắn chuẩn xác như thế, khiến cô ấy chẳng kịp nói gì. Nhưng tôi rất hiểu ánh mắt cuối cùng cô ấy nhìn tôi, cô ấy hận tôi tại sao không tin cô ấy. Tôi cũng hận mình tại sao lại bốc đồng như thế, căn bản không làm rõ mọi việc, tưởng cô ấy liên thủ với người đàn ông khác để hại mình. Thực ra tôi phải ngồi tù, nhưng bố tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền, nên được toà án phán là phòng vệ chính đáng. Theresa, thực ra tôi là một tên khốn nạn".
Cô luôn cho rằng trong rất nhiều trường hợp, khi anh ta gọi cô là "Theresa" giống như đang mượn cô để hoài niệm về người con gái tên Hứa Lương Thần có cùng tên tiếng Anh với cô, giống như lúc này, cảm giác đó cực kì mãnh liệt. Cô cảm thấy buồn, không chỉ vì Dung Trí Dật đã mất người anh ta yêu, mà vì người con gái tên Hứa Lương Thần cô chưa từng được gặp mặt kia.
Bất đắc dĩ phải chia tay người yêu khi vẫn sống dưới một bầu trời đã đủ đau khổ rồi, bị người yêu giết chết, trong thời khắc ngắn ngủi cáo biệt nhân thế ấy, sự đau khổ của Hứa Lương Thần chắc chắn nhiều hơn cô trăm ngàn lần.
Hạng Mĩ Cảnh buồn bực vì nhất thời kích động mà khơi dậy vết thương lòng của Dung Trí Dật. Buổi tối đi ăn cơm cùng Dung Trí Hằng vừa về Thượng Hải, cô nở một nụ cười buồn bã với anh.
Dung Trí Hằng không chấp nhận sự miễn cưỡng ấy, hỏi cô: "Anh đi công tác hơn nửa tháng, vừa về em đã mặt nặng mày nhẹ là sao. Ai làm em không vui à?".
Cô ủ rũ: "Là em khiến Joe đau lòng".
Anh buông dao dĩa xuống, nghiêm túc lắng nghe cô.
Cô mím môi, nói: "Hôm nay em tò mò, hỏi anh ấy về chuyện đau buồn cũ. Lần đầu tiên em thấy anh ấy khóc, trong văn phòng của em, nức nở khóc một tiếng đồng hồ. Vốn đang yên đang lành, về sau anh ấy cứ liên tục nói xin lỗi em, mong em tha thứ. Em nghĩ chắc anh ấy đau lòng quá, nên bắt đầu ăn nói lung tung, sợ tinh thần rơi vào tình trạng bất ổn, em định gọi Orchid, nhờ Orchid cử lái xe tới đón anh ấy về sơn trang. Kết quả anh ấy sống chết không chịu, nói mình không sao. Em đang nghĩ sao có thể không sao được! Sau đó ra khỏi văn phòng em, chưa đến hai mươi phút đã gọi điện nói mình về sơn trang rồi, bảo em đừng lo lắng. Trời ơi, làm em sợ chết mất, từ công ty về sơn trang, cho dù không tắc đường cũng phải đi mất hơn nửa tiếng đồng hồ, vậy mà h