Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.
ế". Sau đó hỏi cô: "Khi ấy em giận vì anh đã hiểu lầm đúng không?".
Cô ngước mắt nhìn anh: "Em không nên giận sao?".
Anh vui vẻ đáp: "Chẳng phải anh đã tặng em hai chai rượu lạnh để chuộc tội còn gì".
Cô lắc đầu: "Thật không cảm thấy anh có ý đó".
Anh chậm rãi nói: "Sau này từ từ anh sẽ cho em biết chuyện nào có ý nào".
Đến nông trang đã hơn mười một giờ, những người khác có mặt từ sớm rồi. Đàn ông ngồi dưới tán cây câu cá, phụ nữ thì chơi cùng con, chỉ có Thiệu Giang Đào là đi ngược lại quy luật ấy, ôm một đống máy game chơi với con trai.
Hạng Mĩ Cảnh đã nghe chuyện về anh ta. Là một người khoảng ba mươi sáu tuổi, đầu năm ngoái đột nhiên xuất hiện một đứa con trai hơn mười tuổi, kể ra chuyện rất dài, nhưng tóm tắt lại thì mối tình đầu của anh ta là Hoàng Hiểu Nhược vì chuyện ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu mà hai người chia tay, trong lúc tức giận sang Mĩ mấy năm. Tới Mĩ rồi mới phát hiện mình có thai, bèn sinh đứa bé ra. Hoàng Hiểu Nhược học xong thạc sĩ rồi học tiến sĩ, học xong tiến sĩ còn tiếp tục học cao hơn. Kết quả học thành tài quay về gặp lại Thiệu Giang Đào, thấy anh ta vẫn độc thân, sau đó nghe người ngoài nói xảy ra cuộc tranh giành khốc liệt, cuối cùng đã được bù đáp bằng cuộc hôn nhân muộn.
Vì vậy tới ăn bữa cơm này có Thiệu Giang Đào, Tưởng Tĩnh Doãn, Đàm Hoán và Dung Trí Hằng, bốn người đàn ông, ba người trong đó đều đã một nhà ba người, chỉ có Dung Trí Hằng là mang bạn gái, hơn nữa còn không bế theo em bé.
Con trai Thiệu Giang Đào lớn rồi không thú vị nữa, con gái Tưởng Tĩnh Doãn mới ba tuổi, đang nằm ngủ trong lòng Hứa Nguyệt Quang, thú vị nhất là cô bé gái mới hơn một tuổi Tiểu Bồ Đào. Tiểu Bồ Đào tròn lẳn, mũm mĩm mặc một bộ quần áo len màu vàng nhạt đi qua đi lại giữa một vòng toàn người lớn. Bà mẹ Giang Đề không cần phải trông nhiều, nhưng bố là Đàm Hoán thì rất quan tâm chăm sóc con, luôn đi theo sát phía sau Tiểu Bồ Đào. Tiểu Bồ Đào không biết lạ, ai bế cũng được, lại còn rất quý Dung Trí Hằng, mỗi lần Dung Trí Hằng muốn bế, cô bé liền áp sát đầu, chân và tay quắp chặt lấy anh, dính như keo.
Tâm trạng Dung Trí Hằng rất vui, ngay lúc ăn cơm cũng bế Tiểu Bồ Đào, chẳng ăn được gì nhiều.
Hạng Mĩ Cảnh ăn nhanh, rồi đón Tiểu Bồ Đào sang chổ mình.
Tiểu Bồ Đào thích sờ thuỳ tai người khác, nằm bò trong lòng cô, tay phải cứ nghịch nghịch khuyên tai trên tai cô. Thân thể mềm mại cọ qua cọ lại, khiến trái tim cô cũng mềm nhũn cả ra, đột nhiên nghĩ tới chuyện năm đó. Nếu khi ấy cô bỏ đi thật, thì bây giờ sao được tham gia vào những việc như thế này? Đáng tiếc khi ấy cô không có dũng khí, không có dũng khí nói ra, điều duy nhất cô dám làm, là giấu nhẹm chuyện ấy đi.
Tiền Mẫn đang mãi nói, bỗng nháy mắt ra hiệu cho Hạng Mĩ Cảnh là có người quen đang bước vào nhà hàng.
Hạng Mĩ Cảnh quay đầu nhìn, là Chương Du và hai người bạn của chị ta. Nhân viên phục vụ đưa họ đi về hướng ngược lại với Hạng Mĩ Cảnh ngồi, vì vậy Chương Du không để ý tới bên này.
Tiền Mẫn cười nói: "Tôi còn tưởng giờ này chị ta đang bận tối mắt cơ, không ngờ giờ vẫn còn nhàn rỗi tới đây ăn cơm? Không phải sụp thì cho sụp luôn đấy chứ? Mà nhắc tới chuyện này mới thấy, chị ta đã không xử lí được, nhìn còn giống như đang giúp đối phương đẩy ngã Hải Thành".
Hạng Mĩ Cảnh hiểu rõ khả năng của Chương Du, cô không muốn Tiền Mẫn đoán mò linh tinh, vậy là nói giúp Chương Du: "Chị ấy thông minh như thế, không chừng đang cố ý làm vậy, chờ tới phút chót chỉ với một hành động sẽ giải quyết hết mọi việc".
Tiền Mẫn cười cười, hạ giọng nói: "Tôi biết một tin từ trong nội bộ tập đoàn, nếu chuyện này tiếp tục bị điều tra, rất có khả năng người nhà họ Phương sẽ có kẻ bị bắt. Cô nghĩ xem, chắc chắn Phương Tuân Kiệm đứng ngoài chuyện này. Phượng Định Trạch lớn tuổi như vậy, mấy năm gần đây đã về làm việc cho chính phủ rồi, không thể bắt ông ta, vì vậy khả năng chỉ còn rơi vào hai người Phương Tử Bác và Phương Tử Du thôi".
Hạng Mĩ Cảnh chau mày: "Tin này từ đâu mà có?".
Tiền Mẫn lắc đầu: "Không thể nói. Hơn nữa cuộc đời thay đổi từng ngày, cho dù có bị bắt ngồi tù, nếu là người bãn lĩnh, bị giam vài ba tháng rồi lại được thả vì vô tội cũng nên".
Hạng Mĩ Cảnh vẫn cau mày thẫn thờ.
Tiền Mẫn thấy cô như vậy, đẩy tay cô một cái, cười hỏi: "Cô còn chưa vào nhà họ Dung, đã bắt đầu lo lắng cho em rể rồi đấy à?".
Hạng Mĩ Cảnh giật mình, không để tâm lời trêu chọc của Tiền Mẫn, mà đứng dậy nói: "Tôi tới chào Chương Du một tiếng".
Đúng như Tiền Mẫn nói, lúc này Chương Du đang nhàn nhã tới không thể nhàn nhã hơn, thấy Hạng Mĩ Cảnh tới, bèn đứng dậy đi sang một bên nói chuyện cùng cô.
Hạng Mĩ Cảnh có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng thấy Chương Du không hề có ý định nhắc tới vấn đề của tập đoàn Hải Thành, cho tới tận gần kết thúc câu chuyện mới rất bất ngờ nói một câu: "Em về nói với Diêu Bội Bội, lần này cô ta bị thương không nhẹ, muốn nghỉ dưỡng bệnh bao lâu cũng được, công ty không vì thiếu một người mà không thể hoạt động bình