XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.

hắm mắt lại, lúc mở ra, thấy vẫn là Phương Tuân Kiệm.
Phương Tuân Kiệm nhìn rất mệt mỏi, nhưng lúc này tinh thần có vẻ khá hơn, nhanh chóng giơ tay ấn nút giữ cửa. Anh hỏi cô: "Không vào sao?".
Lúc cô mới bước vào bên trong, rồi quay người lại đứng ngang hàng với anh.
Hơn một tháng đã trôi qua từ khi cô gặp anh ở nhà của Mông Giang Vũ. Cuối năm, cô gửi toàn bộ quần áo đồ dùng về biệt thự mới của anh, cô muốn bắt đầu cuộc sống mới, nghĩ anh chắc cũng đang sải bước tiến về phía trước trong ánh mặt trời rực rỡ.
Thang máy đi xuống, không hề có ai làm phiền họ.
Văn phòng của tập đoàn Trung Lợi châu Á Thái Bình Dương được đặt ở tầng sáu mươi bảy và sáu mươi tám của toà nhà này, Phương Tuân Kiệm xuất hiện trong khách sạn Bách Duyệt có thể do rất nhiều nguyên nhân, và amj cũng lên tiếng nói với cô trước: "Cậu hai mợ hai của anh từ San Francisco tới ở đây".
Cô bèn đáp: "Em cũng vừa đưa bạn đến".
Mỗi người một câu, tổng cộng được hai câu, sau đó lại im lặng.
Thang máy xuống đến tầng hai mươi, anh bảo: "Bưu kiện anh nhận được rồi, từ hôm đó bận suốt, nên quên không nhắn lại cho em".
Cô "ừm" một tiếng, thăm dò hỏi: "Sau khi gửi đi em mới thấy mình thật bất cẩn, không biết có gây rắc rối gì cho anh không?".
Anh lắc đầu: "Biệt thự không có người khác".
Anh và Mông Giang Vũ ở trong một toà nhà có hai căn hộ và hai cầu thang riêng. Căn hộ của Mông Giang Vũ khoảng năm trăm mét vuông, vì vậy có mấy người giúp việc, nên không thấy trống trải, anh một mình ở căn nhà lớn như thế, cho dù mờ hết điều hoà nóng lên, vẫn thấy không ấm chút nào.
Thang máy xuống tới tầng một, "ting" một tiếng cửa mở, cô giât mình bừng tỉnh, ảo não phát hiện ra mình đang nghĩ tới chuyện không nên nghĩ.
Có lẽ vì trước kia hai người có quan hệ với nhau, nên rõ ràng là đứng cùng với Phương Tuân Kiệm trong một tình huống hết sức bình thường, cô cũng sợ bị người khác nhìn thấy rồi suy đoán, nhưng bây giờ có Dung Trí Hằng làm lá chắn, cô và Phương Tuân Kiệm cùng nhau đi ra cửa trong cảm giác khá thoải mái.
Anh đi một mình, cô cũng một mình, anh thấy cô không lái xe, bèn nói tiện đường đưa cô về.
Cô thấy trên sắc mặt trong ánh mắt anh không chút buồn bã, dường như làm vậy chỉ vì lịch sự. Cô vẫn luôn mong mình có thể làm được như anh lúc này, ít nhất trong tình huống này, cô muốn anh biết cô đã là người phụ nữ của Dung Trí Hằng, giữa hộ không còn quan hệ gì nữa.
Cô thoải mái nhận lời, sau đó cảm ơn anh trước.
An vẫn lái chiếc Volvo, không khoe khoang như những người khác trong giới. Cô biết rõ anh không cố tình khiêm tốn, mà theo điều tra khả năng tuần hoàn không khí của chiếc xe này khá tốt, phù hợp với sở thích sạch sẽ của anh. Trên xe không treo bất cứ thứ gì rườm rà, cũng không có nước hoa, sạch sẽ ngăn nắp, nhìn như xe mới.
Cô muốn tìm một đề tài để nói chuyện cùng anh, tránh cho hai người rơi vào trạng thái bối rối, nhưng không biết nói thế nào.
kết quả vẫn là anh lên tiếng trước, hỏi cô: "Chuẩn bị đi đâu nghỉ Tết?".
Cô bảo: "Về Tam Á".
Anh hơi tò mò: "Không sang với mẹ sao?".
Cô nói một tràng: "Giờ mẹ đã có gia đình riêng, em đột nhiên chen vào rất kì quặc, hơn nữa em ăn Tết một mình quen rồi. Đã hai năm rồi em không về Tam Á ăn Tết, nên quay về để hưởng chút ấm áp của gió biển cũng tốt". Sau đó hỏi anh: "Còn anh? Về Los Angeles? Hay là New York?".
"Còn chưa quyết định". Sau đó khẽ cười một tiếng, anh nói: "Cũng có thể không đi đâu, ở lại công ty tăng ca".
Cô nghe anh nói mà đau lòng, nhưng vẫn cười nói: "Làm nhân viên của anh thật xui xẻo".
Anh bật cười: "Có mấy người đòi nhảy việc đấy".
Cô rất nghiêm túc khuyên anh: "Con người không phải máy móc, cần được nghỉ ngơi định kì".
Anh gật đầu: "Anh biết". Lại hỏi cô: "Còn em? Gần đây có bận không?".
Cô nhún vai: "Rất rảnh".
Anh nói: "vậy ngày nào em cũng ngủ được no mắt rồi còn gì".
Cô cảm khái: "Trước kia không có thời gian để ngủ thì thấy được ngủ đẫy mắt là một việc vô cùng sung sướng, giờ ngày nào cũng được ngủ, lại cảm thấy bận rộn một chút thì tốt hơn".
"Trước kia em bận quá, làm nghề này khổ hơn anh nghĩ".
Cô không muốn anh tự trách mình vì ngày trước chính anh đã nhờ Chương Du đưa cô vào nghề, cười bảo: "Thực ra cũng chẳng vất vả khổ sở gì, hơn nữa còn rất nhiều cơ hội rèn luyện".
Cuối cùng anh cũng nghiêng đầu nhìn cô, sau đó nhanh chóng nhìn thẳng về phía trước. Anh ngập ngừng rất lâu, vì công việc bận rộn triền miên nên đầu óc vô cùng hỗn loạn, bỗng dưng gặp được cô, khiến trái tim anh nổi sóng. Nhưng anh hiểu rất rõ cô đang nghĩ gì, vì sự quyết liệt bất đắc dĩ của cô, anh không muốn gây thêm phiền phức cho cô nữa. Anh không biết chắc chắn Dung Trí Hằng có phải Mr Right của cô không, nhưng anh khẳng định anh không phải.
Phải một lúc thật lâu sau anh mới lại mở lời. Đều là những chuyện không quan trọng, nhưng mỗi câu cô nói, anh đều cố gắng ghi nhớ. Anh chưa bao giờ nghĩ mình lại tham lam sự tồn tại của cô tới vậy, anh cũng chỉ còn lại chút ít này mà thôi.
Về tới căn hộ của cô đã mười giờ.
H