Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2465 lượt.

thường".
Hạng Mĩ Cảnh bất ngờ, bất giác mở to mắt nhìn Chương Du.
Chương Du cố tình nhướng mày: "Sao? Em không biết cô ta bị đánh phải nhập viện à?".
Hạng Mĩ Cảnh lại càng kinh ngạc hơn.
Chương Du cong miệng cười, bảo: "Không ngờ cô ta rất biết điều, suýt nữa đã bị huỷ hoại dung nhan mà vẫn không dám nói với chị họ. Sợ em lo lắng như vậy, thì lẽ ra ngay từ đầu đã không nên gây sự với người không nên gây sự chứ. Giờ cô ta đã gây chuyện với cả Phương phu nhân, chị thật quá ngưỡng mộ đấy".
Hạng Mĩ Cảnh đã kinh ngạc tới mức không còn biết phải phản ứng thế nào nữa. Cô vội vàng lui sang một bên, rút di động ra gọi cho Diêu Bội Bội.
Tới tận lúc này Diêu Bội Bội vẫn cứng đầu, nói mình đang đi công tác ở Ninh Ba, đến khi Hạng Mĩ Cảnh phải nói thẳng, Bội Bội mới lí nhí thừa nhận đang ở bệnh viện.
Hạng Mĩ Cảnh bỏ lại Tiền Mẫn, lập tức vào viện.
Diêu Bội Bội quả thật đã bị người ta dạy dỗ, nằm một mình trong phòng bệnh, tay trái và chân phải đều bị bó bột, đầu còn quấn một lớp bông băng, khoé miệng thâm tím, nhìn rất thê thảm. Nhìn thấy Hạng Mĩ Cảnh, mắt lập tức đỏ hoe, gọi bằng giọng tội nghiệp: "Chị".
Hạng Mĩ Cảnh xót xa, đi tới ngồi xuống sofa trước giường bệnh, nắm bàn tay trái còn cử động được của Bội Bội, khẽ hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại thành thế này?".
Diêu Bội Bội cúi đầu, trả lời ngắn gọn: "Vợ của Phương Tử Bác lên cơn điên, em đã chia tay Phương Tử Bác rồi, mà vẫn còn tới làm phiền em".
Hạng Mĩ Cảnh cũng đoán là vậy, bèn hỏi: "Báo cảnh sát chưa?".
Diêu Bội Bội lắc đầu: "Em thấy hiện giờ gia đình họ đang gặp nhiều rắc rối, nên bỏ qua, dù sao cũng không nói mức bị tàn tật, nghỉ ngơi một thời gian sẽ ổn thôi. Hơn nữa Phương Tử Bác cho em một số tiền thuốc lớn".
Hạng Mĩ Cảnh hơi giận, nhưng từ khi biết Diêu Bội Bội và Phương Tử Bác ở bên nhau, cô hiểu đây không còn là chuyện quá quan trọng nữa, nay bị đánh một trận cũng là do Diêu Bội Bội tự làm tự chịu. Nhưng trong lòng cô vẫn không thể nào không buồn, vậy là nhân cơ hội này cảnh cáo Diêu Bội Bội: "Sau này em đừng làm thế nữa. Nghiêm túc tìm một công việc khác, càng ít gặp người quen càng tốt. Tự em nghĩ xem, nếu để cậu mợ biết, họ sẽ lo lắng cho em tới thế nào".
Đầu tiên Diêu Bội Bội gật đầu, sau đó lại đột nhiên hỏi: "Sao chị biết em đang nằm viện?".
Hạng Mĩ Cảnh đáp: "Chương Du nói", rồi bổ sung: "Chị ta biết quan hệ giữa hai chị em mình".
Diêu Bội Bội hừ một tiếng bực bội: "Đương nhiên chị ta biết quan hệ giữa hai chị em mình rồi. Vì chị ta vốn đã điều tra về em từ lâu. Em còn ngu ngốc chạy đi khắp nơi để tìm người tình bí mật của Phương Tử Bác, kết quả người đó lại là chị ta! Chẳng trách ngay từ đầu đã thấy em không thuận mắt".
Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc tới mức không thể kinh ngạc hơn được nữa, phải mất một lúc sau mới run rẩy hỏi: "Em nói Chương Du là người tình của Phương Tử Bác?".
Diêu Bội Bội gật đầu: "Chính xác, Phương Tử Bác cũng tự mình thừa nhận rồi".
Hạng Mĩ Cảnh lo cuống quýt, vừa móc di động vừa đi ra khỏi phòng bệnh, mặc cho Diêu Bội Bội gọi với theo sau.
Chương Du và Phương Tử Bác lại có quan hệ như thế ư? vậy trước mặt Phương Tuân Kiệm, rốt cuộc Chương Du đang diễn vai gì?
Tóm lại chị ta là người của ai? Hay chị ta vốn không làm việc cho người họ Phương, cũng không phải như chị ta nói trước đó, là tâm phúc của Bạch lão tiên sinh? Người đứng đằng sau tất cả chuyện này mới là người chị ta hết mực trung thành? Vậy mục đích của chị ta là gì? Trong chuyện của tập đoàn Hải Thành vừa rồi chi ta đóng vai trò gì?
Hạng Mĩ Cảnh đang bối rối suy nghĩ linh tinh, gọi mãi mà phía bên kia Phương Tuân Kiệm không thấy nghe điện thoại, cô lại càng lo lắng hơn, như chỉ cần chậm một giây, thì tin tức quan trọng này không còn phát huy tác dụng vốn có của nó nữa vậy.
Kết quả cô lo lắng nửa tiếng đồng hồ, ngồi trong phòng bệnh cũng không được mà đứng không xong, khi y tá vào kiểm tra tình hình người bệnh thì thời gian dành cho người nhà cũng hết, cô từ bệnh viện đi ra, Phương Tuân Kiệm mới gọi lại.
Không nghĩ ngợi nhiều, buột miệng nói luôn: "Quan hệ thật sự giữa Phương Tử Bác và Chương Du anh có biết không?".
Phương Tuân Kiệm rõ ràng ngẩn ra mất một lúc, sau đó đáp rất khẽ: "Em đừng lo, họ có quan hệ thế nào anh rất rõ. Chương Du không có vấn đề gì đâu, cô ấy tuyệt đối sẽ không hại anh".
Cô đã nghe rõ ý của anh, cũng nhận thấy giọng anh hơi khác, vậy là hỏi: "Anh làm sao thế?".
Anh khẽ ho hai tiếng: "Bị cảm nhẹ".
Cô thấy mình đã hỏi những câu không nên hỏi, vậy là thoáng bối rối, ngập ngừng một lát, nói: "Anh làm việc đi, em không làm phiền anh nữa".
Có lẽ anh đang bận thật, không nói thêm gì với cô, mà chỉ "ừ" rồi cúp máy luôn.
Cô nhìn màn hình di động trong tay tối đi, vẫn đứng yên, đúng lúc ấy Dung Trí Hằng gọi tới.
Dung Trí Hằng biết tối nay cô ăn cơm với Tiền Mẫn, nên hỏi cô ăn xong chưa, đã về nhà chưa.
Cô đi tới xe, rút chìa khoá ra mở cửa, sau đó ngửa đầu nhìn về phía phòng bệnh đã tắt đèn. Cô trả lời: "Em gái em đang nằm viện, em vừa tới thăm nó".