Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2462 lượt.
ng với em nhiều hơn so với tưởng tượng ban đầu của chị, không biết chừng cậu ấy cũng sẽ thuyết phục được bên New York".
Cô nghe mà ngẩn người, chẳng ăn được mấy miếng.
Cuối cùng Dung Ngọc Lan khuyên cô: "Cậu ấy đã gần đạt tới ngưỡng của một người bạn trai bình thường rồi, em thử dỗ dành cậu ấy xem. Hai người yêu nhau, nói thẳng ra anh không dỗ tôi thì tôi phải dỗ anh. Đừng chơi trò chiến tranh lạnh, khiến những người xung quanh như bọn chị bị chết cóng".
Hạng Mĩ Cảnh suy nghĩ suốt một buổi chiều.
Một tháng nay cô ít khi phải ra ngoài làm sự kiện, phần lớn thời gian đều ngồi ở văn phòng. Đọc sách, online, cuối cùng là pha một tách trà rồi ra đứng ngoài cửa sổ ngắm nhìn bầu trời biến đổi do thời tiết. Thực ra vẫn là những toà kiến trúc ấy, vẫn những con đường đông đúc ấy, nhưng dưới ánh mặt trời, dưới làn nước mưa, thậm chí là trong màn sương mù, ngay cả thành phố hình như cũng thay đổi theo tâm trạng của con người.
Hôm nay trời mưa phùn, sắc trời cũng không tới nỗi ảm đạm lắm, mây đen không kéo tới che cả bầu trời nhưng từng mảng từng mảng phủ lên nóc những toà nhà cao ốc, khiến người ta không đoán được liệu có phải mưa giông sắp kéo tới hay không.
Cô bấm máy gọi cho Dung Trí Hằng, sau khi gọi rồi mà vẫn không biết nên nói gì để không khí không gượng gạo, lí nha lí nhí mãi mới hỏi anh: "Tối nay anh rãnh không?".
"Rảnh"
Cô hỏi đơn giản, anh đáp ngắn gọn, nhưng vì giọng anh nghe vui vẻ nhẹ nhàng như tiếng gió, nên khiến cô bất giác muốn nói nhiều hơn. Ngập ngừng một lát, cô lại nói: "Cùng ăn tối được không?".
Anh bảo được, sau đó nói: "Giờ đi luôn".
Cô nghi hoặc hỏi lại: "Mới bốn giờ".
Rõ ràng là anh rất vui, nói: "Giờ xuống trung tâm thương mại mua đồ, đi là vừa".
Lần này cô làm lành, đương nhiên anh yêu cầu thế nào, cô sẽ làm như vậy. Thu dọn đồ rồi đi về sớm, đi ra thang máy, thấy anh đã đứng ở cửa trung tâm thương mại đợi cô như đã hẹn.
Cô lê từng bước từng bước về phía anh, cũng không biết nên nói gì sau khi gặp người thật.
Ngược lại anh làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đợi cô tới gần, hơi giơ tay lên, xoè tay ra đợi cô.
Cô không dám ngại ngùng sợ người khác nhìn thấy nữa, mà giơ tay phải cho anh.
Anh rất hài lòng nắm lấy tay cô, sau đó kéo cô đi về phía trước.
Đây là lần đầu tiên cô thân mật sánh bước cùng anh trước chốn công cộng như thế này, cảm giác rất không tự nhiên, đi được mấy chục mét, cuối cùng cô không kìm được mà lên tiếng hỏi anh: "Đi mua đồ gì thế?".
Anh đang dắt tay cô rẽ vào một lối, bước chân lên thang máy đi xuống siêu thị dưới mặt đất, qua đầu nhìn cô đáp: "Mua thức ăn nấu cơm".
Cô "hả" một tiếng, rồi hỏi: "Đi đâu nấu?, sau đó hỏi tiếp: "Ai nấu?",
Ra khỏi thang máy, anh buông tay cô ra, đẩy một chiếc xe hàng nhỏ, trả lời rất thản nhiên: "Đương nhiên là em nấu. Còn đi đâu nấu, anh đã chuẩn bị xong chỗ cho em rồi".
Cô từ chối theo thói quen: "Đã lâu em không vào bếp, tay nghề không còn được như trước nữa".
Anh hơi không vui, thu lại nụ cười, nói với cô: "Chỉ có hai chúng ta, nấu không ngon cũng đâu phải thấy ngại".
Cô thấy anh kiên quyết, mà mục đích chính hôm nay là muốn dỗ anh vui, vậy là đành xuống nước, giơ tay lên khoác cánh tay đang đẩy xe hàng của anh, cười hỏi: "Vậy anh muốn ăn gì?".
Anh đã chuẩn bị sẵn, trả lời luôn: "Em quyết".
Không hề được chuẩn bị trước, đương nhiên không dám chọn những món quá khó, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định làm món tôm xào lăn, dạ dày chiên giòn, củ mài xào, canh đậu phụ chua cay.
Cô hỏi anh như thế có được không.
Anh lại gật đầu, còn cố ý nói nhỏ với cô: "Anh không kén chọn đồ ăn".
Khi nói anh ghé sát khá gần, hơi ấm đó phả vào tai cô, khiến toàn thân có cảm giác buồn buồn.
Đồ ăn trong siêu thị còn khá tươi, không mất thời gian để chọn. Cô mua đủ hết nguyên phụ liệu, đột nhiên giật mình, quay người hỏi: "Không phải về chổ em nấu đấy chứ?".
Anh vốn đang thẫn thờ nhìn lưng cô, nhưng cô đột ngột quay người không báo trước như thế, khuôn mặt đỏ ửng vì nóng áp gần ngay trước mặt, khiến anh thoáng bối rối, nhưng rất nhanh giơ tay lên vuốt mấy sợi tóc rơi trên má cô ra sau tai, dịu dàng bảo cô: "Không phải tới chổ em. Dầu mỡ mắm muối đã chuẩn bị đủ cả rồi, chỉ cần em đến nữa là đủ".
Cô còn tưởng đến nhà hàng nào đó có cho thuê bếp để khách được tự do nấu món mình thích, kết quả anh thậm chí còn không cần lái xe, ngồi xe của cô, suốt dọc đường chỉ cô phải đi thế nào, cuối cùng dừng lại trước khu chung cư mới mà tập đoàn rao bán hai tháng trước và đã bán gần hết.
Cô lập tức hiểu ngay ra rốt cuộc là thế nào, nhưng anh vẫn không giải thích, đưa cô lên tầng trên cùng, khi chình thức bước vào căn hộ, anh mới hỏi cô: "Có thích không?".
Thoạt nhìn, bố cục trong phòng có cao có thấp, đồ gia dụng và cách trang trí đều rất xa hoa quý tộc, một mặt phòng khách lắp tấm cửa sổ bằng kính áp đất, cảnh sắc của một nửa Thượng Hải đều có thể ngắm nhìn từ đây. Cô không thấy phòng ngủ, cũng không biết bên trong còn rộng bao nhiêu, nhưng lại nghĩ, ít nhất cũng phải rộng hơn