Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.
căn hộ của cô bây giờ tới ba lần.
Anh tưởng cô vui mừng quá mà kinh ngạc, vậy là hỏi lại: "Thích không?".
Cô giật mình bừng tỉnh, chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn anh, rồi trả lời một câu rất thản nhiên: "Rất đẹp".
Anh không hiểu hết được ý câu nói đó trong mắt cô, vui mừng kéo cô vào từng phòng tham quan.
Cô lê từng bước từng bước, trong lòng đính chính lại tính toán của mình vừa rồi, căn hộ này diện tích không nhỏ hơn của Mông Giang Vũ.
Từ phòng khách đến phòng ăn, phòng bếp, sau đó là phòng đọc, phòng dành cho khách...cuối cùng đến phòng ngủ chính.
Anh ân cần mở phòng quần áo nằm trong phòng ngủ và phòng tắm cho cô xem.
Cô đứng ở chổ cánh cửa phòng tắm ngắm nhìn bên trong. Chiếc bồn tắm hình vòng cung khá lớn chiếm một nửa phòng, những đoá hồng xinh đẹp kiêu ngạo được cắm trong bình thuỷ tinh lung linh, hoà lẫn với ánh đèn trong phòng, đồ dùng trên bệ rửa mặt đầy đủ, cho dù tối nay cô muốn ở lại đây cũng không thiếu thứ gì.
Anh dang hai tay ôm lấy cô từ phía sau, tì cằm lên vai cô, nói ra ý định của mình: "Em chuyển tới đây ở đi".
Cô ngước mắt nhìn anh qua tấm gương gắn trên tường, nhất thời không thể đưa ra đáp án mà anh muốn nghe.
Anh đợi một lúc không thấy cô phản ứng, cũng ngẩng đầu lên. Nhìn cô hơi cụp mắt, lòng anh thoáng chùng, nhưng vẫn giữ giọng dịu dàng hỏi: "Sao thế? Có chổ nào không vừa lòng ư?".
Cô quay người lại, ngẩng đầu lên nhìn anh, sau đó vòng tay ôm lấy anh, áp mặt vào ngực anh. Cô nghe giọng mình kiên định vang lên: "Chổ này rất đẹp, em cũng thích, nhưng em không muốn sống một mình ở căn hộ rộng thế này, quá trống trải".
Anh đột nhiên sững lại, sau đó siết chặt hai cánh tay, ôm chặt cô vào lòng. Đột nhiên anh thấy suy nghĩ của mình thật ích kỉ, tưởng rằng cho cô căn hộ lớn, cô sẽ vui sướng mà chuyển vào ở ngay, nhưng thứ cô cần xưa nay không phải những thứ này, căn hộ càng rộng càng khiến cô cảm thấy cô đơn, mà anh phải giữ nguyên tắc của Dung gia, không được chuyển ra sống ở một nơi khác ngoài sơn trang, như vậy, tại sao anh lại muốn cô phải ở đây? Để cô chờ đợi anh thỉnh thoảng mới đến được một lần ư? Rõ ràng anh rất khinh miệt những hành động như thế, cũng nên hiểu cho tâm tư của cô, sao lúc này đầu óc lại trở nên u mê như vậy?
Cô tưởng mình lại khiến anh không vui, thận trọng thương lượng thêm: "Bao giờ anh muốn em vào bếp, chúng ta sẽ tới đây, nhưng đừng để em một mình sống ở nơi này, em sợ".
Anh cúi đầu hôn thật lâu vào trán cô, sau đó mỉm cười nói: "Nghe em".
Cô không dám tin anh lại nhận lời nhanh như vậy, có chút kinh ngạc ngẩng lên nhìn anh.
Anh không kìm được đặt môi mình lên đôi môi đang hé mở của cô. Cô không hề phòng bị, mặc anh xâm nhập.
Môi lưỡi anh quấn quýt không rời. Dần dần cô thấy mình không thể thở nổi, cả người bị anh ép dựa vào tường kính. Dựa như thế cũng tốt, ngộ nhỡ có đứng không vững cũng không ngã nhào vào lòng anh.
Chán một nỗi hễ cô căng thẳng là sẽ run rẩy, anh không thể dừng lại, tối nay tâm trạng của anh rất tuyệt, kết thúc một nụ hôn dài, để cho cô khoảng mười giây điều chỉnh hơi thở, sau đó lại nhẹ nhành ngậm chặt hai cánh môi cô, tỉ mỉ chăm chỉ như một chú ong.
Cô bị hơi thở nóng bóng và hành động đặc biệt dịu dàng của anh làm cho mặt nóng bừng, tới tận khi anh buông cô ra lần nữa, cô mới xấu hổ co người vùi đầu vào ngực anh.
Anh cười vui vẻ, sau đó tốt bụng nhắc nhở cô: "Em còn không đi nấu cơm cho anh ăn, anh sẽ nghĩ tới việc ăn em đấy".
Cô vội rời khỏi vòng tay anh, lao nhanh như làn khói vào bếp.
Không về ở trong căn hộ mới, nhưng Hạng Mĩ Cảnh cho rằng quan hệ giửa cô và Dung Trí Hằng tốt lên nhiều.
Càng ngày cô càng bạo gan, trêu đùa linh tinh trước mặt anh, thỉnh thoảng còn bình luận về những mặt tính cách mà anh không biết của cấp dưới. Còn anh, dù nói chuyện trực tiếp hay là qua điện thoại cũng đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại thêm một câu đại loại như: "Có lẽ nên đánh tiếng, để tầng lớp quản lí biết mà học cách lấy lòng em, nếu không bị trúng đạn lại không biết là do ai bắn".
Cô không thừa nhận, còn nói: "Biết người biết mặt khó biết lòng, em làm vậy là vì nghĩ cho anh, tránh cho anh bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài".
Anh cười hỏi cô: "Vậy chắc anh phải cảm ơn em nhỉ? Lấy thân báo đáp em thấy thế nào?".
Cô còn kiêu ngạo đáp: "Thế thì em lại phải nuôi anh cả đời à? Thật quá thiệt thòi! Không được, không được".
Trên thực tế, Dung Trí Hằng rất bận, đặc biệt chuyện tập đoàn Hải Thành có ảnh hưởng đến rất nhiều người, mỗi lần đi ăn bữa cơm với Hạng Mĩ Cảnh củng phải vội vội vàng vàng, đừng nói gì tới việc "lấy thân báo đáp".
Công việc của cô nhàn nhã, anh lại không có thời gian để ở bên cô, vì vậy ngoài việc thường xuyên tới bệnh viện thăm Diêu Bội Bội ra, cứ cách ngày cô lại hẹn một người bạn thân cùng đi ăn tối.
Tần suất xuất hiện của Lâm Khải Sương tương đối nhiều, sau khi một tuần phải đi ăn tối với Hạng Mĩ Cảnh tới ba lần, cuối cùng anh đã mượn rượu để phản kháng.
"Lần sau còn gọi anh, anh sẽ thu phí. Đừng tưởng có bạn trai em là bận đến nỗi không có