Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2459 lượt.

thời gian đi ăn với em, thực ra anh cũng có rất nhiều những bữa cơm khách phải đối phó. Nếu còn tiếp tục từ chối thế này, anh chắc chắn sẽ bị họ cho ra rìa".
Cô lườm anh: "Là ai khóc lóc gào thét nói không muốn đi tới những bữa tiệc Hồng Môn Yến đó nữa? Thời gian trước là ai động tí thì gọi em ra ngoài uống rượu? Em mới mời anh đi ăn ba bữa, anh đã thấy không vui rồi. Được, vậy anh trả phí đi tiếp khách và phí làm chị Thanh Tâm của em cho anh trước đó đi đã".
Anh cũng lườm cô: "Đấy là khi Sunny mới qua đời, tâm trạnh anh tồi tệ như thế, em còn mặt mũi nào mà đòi anh phí tiếp khách?".
Cô lập tức cười hi hi: "Em thấy anh cũng bước ra khỏi vũng lầy đau buồn nhanh quá đấy, ngoài công lao của chị Thanh Tâm em ra, chắc tiến sĩ Liệu cũng lập công với anh không ít nhỉ?".
Anh thở dài thườn thượt: "Người đã chết rồi, anh không thể cứ sống mãi trong quá khứ, cuộc sống vẫn tiếp diễn mà.






Cô nhớ tới Dung Trí Dật, bèn nói: "Dung Trí Dật si tình hơn anh. Mối tình đầu đã chết bao nhiêu năm như thề, mà vẫn chưa thể quên".
Anh lập tức phản bác: "Đổi lại là em, gí súng vào mối tình đầu giết chết họ, kết quả lại phát hiện ra họ chết oan, em có thể không?".
Cô chau mày: "Sao anh biết Dung Trí Dật nổ súng giết chết cô ấy?".
Anh nhất thời im lặng, lắp bắp mãi, mới nói: "Trước kia chẳng phải em bảo anh điều tra việc này còn gì".
Cô truy hỏi: "Nhưng khi ấy anh không nói với em chuyện Dung Trí Dật giết mối tình đầu".
Lâm Khải Sương đã hẹn với Phương Tuân Kiệm, nên khi anh và Hạng Mĩ Cảnh đi lên lầu không gặp bất cứ trở ngại nào.
Trong lúc thang máy đi lên, Hạng Mĩ Cảnh lại hối hận vì sự bốc đồng của mình, nhưng bên cạnh còn có Lâm Khải Sương, giờ đã gần tới nơi cô lại lấy cớ để thoái thác thì không hợp lí lắm.
Thang máy nhanh chóng dừng lại ở tầng họ đã bấm, ra ngoài, còn chưa đi về phía căn phòng Phương Tuân Kiệm, Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc khi nhìn thấy Nguỵ Khiết đi ra tiễn khách từ một căn phòng phía trước mặt.
Mặc quần áo bệnh nhân, Nguỵ Khiết trông vẫn không khác trước mấy, định thần lại nhận ra Hạng Mĩ Cảnh, vui vẻ gọi cô: "Theresa, còn nhớ em không?".
Hạng Mĩ Cảnh lập tức đi lên vài bước, cầm tay Nguỵ Khiết, gật đầu, kinh ngạc hỏi: "Sao em lại ở đây?".
Nguỵ Khiết thoải mái nói: "Lần này thì em cắt ruột thừa thật".
Đột nhiên nhắc lại chuyện cũ, nhưng Hạng Mĩ Cảnh và Nguỵ Khiết lại không thấy bối rối, ngược lại còn bật cười vui vẻ,
Lâm Khải Sương đứng bên cạnh không hiểu chuyện gì, húng hắng ho mấy tiếng nhắc nhở Hạng Mĩ Cảnh.
Hạng Mĩ Cảnh vội giới thiệu hai người với nhau, sau mới biết thì ra hai năm trước Nguỵ Khiết lấy một thương nhân người Australia, sinh được một cô con gái, đã sáu tháng tuổi rồi.
Có lẽ do ba người đứng ngoài hành lang nói không nhỏ, khiến Từ Hi Lê phải mở cửa ngó ra nhìn từ phòng Phương Tuân Kiệm. Cô nhìn thấy Hạng Mĩ Cảnh và Lâm Khải Sương cùng đến, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mỉm cười chào họ.
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ Từ Hi Lê lại ở đây, bèn bảo Nguỵ Khiết mình qua đó một lát rồi sẽ quay lại nói chuyện sau.
Lâm Khải Sương hẹn rồi mới đến, sự xuất hiện của Hạng Mĩ Cảnh khiến Phương Tuân Kiệm bất ngờ. Nhìn anh yếu ớt nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhưng anh không nhìn thẳng vào cô lần nào, sau đó chỉ có Từ Hi Lê ngồi cạnh hỏi han cô.
"Theresa sao lại đi cùng Benny tới thế?".
Hạng Mĩ Cảnh đang buồn bã vì không tìm được cơ hội giải thích chính đáng, nghe hỏi lập tức đáp: "Tôi và Benny cùng ăn tối, anh ấy nói muốn tới bệnh viện thăm Phương tiên sinh, đúng lúng tôi cũng rảnh, nên đi cùng".
Từ Hi Lê bảo hai người qua sofa ngồi, pha trà mời họ, còn mình thì đứng bên giường bệnh, dịu dàng nắm tay Phương Tuân Kiệm, nhìn anh một cái, rồi quay đầu sang nói với Hạng Mĩ Cảnh cùng Lâm Khải Sương: "Anh ấy giấu tôi mãi, nếu không phải anh ba lỡ miệng để lộ, có lẽ tới tận khi anh ấy ra viện rồi cũng chưa chắc đã chịu cho tôi biết".
Hạng Mĩ Cảnh sợ mình cứ ngồi im không nói gì lại khiến không khí mất tự nhiên, vậy là nói với Từ Hi Lê: "Phương tiên sinh sợ cô biết sẽ rất lo lắng". Sau đó quay sang hỏi Phương Tuân Kiệm: "Phương tiên sinh, có đúng thế không?".
Phương Tuân Kiệm nhìn Hạng Mĩ Cảnh gật đầu rất nhẹ, nói: "Vốn cũng không nghiêm trọng, chỉ bị thương nhẹ thôi".
Hạng Mĩ Cảnh luôn nhắc nhở mình ăn nói khách sáo, đúng mực, ngồi được khoảng bảy tám phút, cô bèn đứng dậy, nói muốn qua thăm Nguỵ Khiết.
Không ai giữ cô lại, nên cô đi qua phòng Nguỵ Khiết.
Phẫu thuật của Nguỵ Khiết chỉ là một tiểu phẫu nhỏ, lại được nghỉ ngơi ba bốn ngày rồi, vì vậy hành động đi lại khá nhanh nhẹn. Cô đang ngồi trên sofa bóc quýt chờ Hạng Mĩ Cảnh, vừa gặp đã kể ngay về ông xã nước ngoài của mình.
Hạng Mĩ Cảnh chăm chú lắng nghe, nhưng trong đầu chỉ toàn hiện lên khuôn mặt gầy guộc của Phương Tuân Kiệm. Cô không thể khống chế được cảm xúc của mình, khi Nguỵ Khiết kể về cô con gái, cô bỗng rơi một giọt nước mắt. Cô nhanh chóng sữa chữa sự luống cuống đó, vừa đưa tay lên quệt vừa cố nặn ra một n