Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.

cứ tiếp tục thế này, cô sẽ để lộ sơ hở, đành tàn nhẫn: "Anh đừng không cam tâm như thế, trên thế gian này không ai đợi được ai cả đời, em không có nghĩa vụ phải yêu anh cả đời. Dung Trí Hằng tốt với em, yêu em, bảo vệ em, em yêu anh ấy cũng là việc bình thường. Em rất cảm ơn anh đã đưa em về nhà, lại còn bỏ thời gian ra nghe em nói nhiều như vậy, nếu em có hành động nào khiến anh hiểu lầm, hoặc gây rắc rối cho quan hệ của anh với Từ tiểu thư, em có thể tới gặp cô ấy để giải thích rõ ràng, em tin Dung Trí Hằng sẽ hiểu và tin em, nhưng em thật sự không thể gạt anh".
Anh nhìn cô chằm chằm, không thể thuyết phục mình tin vào những gì cô nói.
Cô thấy vẻ thất vọng buồn bã của anh, cảm giác tim đau như dao cắt, nhưng điều duy nhất cô có thể nói với anh chỉ là: "Phương Tuân Kiệm, em đã không còn yêu anh nữa. Xin anh đừng làm ảnh hưởng tới cuộc sống của em".
Anh chầm chậm cụp mắt. Mỗi câu cô nói lúc này, cho dù không thật lòng, nhưng chẳng khác gì mũi kim đâm vào trái tim vốn đã có ngàn vạn vết đâm của anh. Trải qua một quãng thời gian dài như thế, anh đã không còn tự tin như ngày trước nữa, cũng không dám hi vọng cô còn yêu anh. Không phải anh lo cho lòng tự trọng của mình, mà anh không còn dũng khí để nghe cô nói cô yêu người đàn ông khác như thế nào.
Bàn tay cô ra sức cấu véo vào đùi sau của mình, cảm nhận được nỗi đau từ da thịt, lấy hơi, quay người ra mở cửa phòng, quyết liệt nói: "Em muốn đi nghỉ rồi".
Lâm Khải Sương gặp Phương Tuân Kiệm ngoài thang máy.
Anh đang lo lắng, thang máy còn chưa mở hết cửa anh đã vội vàng lao ra ngoài, kết quả không cẩn thận và vào Phương Tuân Kiệm.
Anh không cao lớn, sức khoẻ bình thường, nhưng cú va này suýt thì xô ngã Phương Tuân Kiệm. Anh vô thức giơ tay ra kéo người lại mới nhìn rõ người ấy là Phương Tuân Kiệm, hơi sững lại.
Phương Tuân Kiệm không ngước mắt nhìn anh, hình như cũng chẳng định nói gì, đi qua người Lâm Khải Sương, bước vào thang máy.
Lâm Khải Sương vẫn đứng im, cho tới tận khi thang máy bắt đầu đi xuống anh mới bừng tỉnh trở lại, tới trước cửa nhà Hạng Mĩ Cảnh, bấm chuông.
Trong phòng không có động tĩnh gì, anh đợi một lúc, lại bấm chuông cửa lần nữa, vẫn không thấy ai ra. Anh ngẫm nghĩ, rồi ghé sát vào cửa nói: "Là anh".
Hạng Mĩ Cảnh vẫn đang mềm nhũn người khuỵu ngay đằng sau cánh cửa nghe thấy giọng Lâm Khải Sương, mới từ từ ngẩng đầu lên giữa hai đầu gối, im lặng một lúc, đứng dậy, nhìn qua mắt mèo, xác nhận người gõ cửa là Lâm Khải Sương, cô lau nước mắt trên mặt, giơ tay mở cửa.
Cửa mở, Lâm Khải Sương đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, thấy Hạng Mĩ Cảnh với bộ dạng nhếch nhác đằng sau cánh cửa, lòng anh xót xa. Anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, muốn ôm cô như anh trai ôm an ủi em gái.
Cô nhìn Lâm Khải Sương một cái, không đợi anh đi đến ôm mình, đã quay người đi vào trong, nằm xuống sofa, kéo chăn đắp kín người.
Anh đã tưởng tượng ra đủ các kiểu phản ứng của cô, nhưng giờ cô chỉ phớt lờ không thèm quan tâm tới anh, anh thấy tình hình không đến nỗi tệ lắm. Không lãng phí thời gian thêm nữa, đóng cửa thật chặt, anh nhanh chóng đi vào, ngồi xuống sofa nhỏ bên cạnh.
Cô nằm nghiêng, quay lưng về phía anh, không nói gì.
Anh ngồi đó im lặng rất lâu. Trong khoảng thời gian ấy, đầu anh hiện lên rất nhiều chuyện, anh vẫn luôn cho rằng mình là người đủ thông minh, ít nhất là trên thương trường, trong cách giải quyết vấn đề cũng chẳng cao minh, nhưng có những chuyện, anh vẫn cảm thấy nên giấu đi là lựa chọn tốt nhất.
Nhìn chiếc chăn trên người cô trượt xuống, cuối cùng anh khẽ thở dài một tiếng, giơ tay kéo chăn đắp cho cô, buồn buồn nói: "Trước khi gọi điện anh còn do dự mãi không biết có nên báo cho em không, biết đâu đây chính là kết cục mà em muốn, nhưng anh lại nghĩ, con người em, cái gì cũng tốt, chỉ là thỉnh thoảng nghĩ quá nhiều cho người khác, nhận ấm ức về mình, sau đó sống chẳng vui vẻ gì, mà lại cố tỏ ra cho người khác thấy mình đang vui vẻ. Còn anh, lại luôn biết được những chuyện mà anh không nên biết một cách đúng lúc. Tối đó ở bệnh viện, anh nghe bạn em nói những lời ấy, thật sự anh rất sốc, nhưng sau nghĩ lại, thực ra cũng chẳng có gì lạ cả, là anh chậm hiểu, còn em giấu kĩ thôi. Nhưng anh rất hối hận vì đã nói cho em biết chuyện của Bội Bội, nếu không em đã không quay lại, em sẽ không lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan".
Anh nói mãi nói mãi, tự mình cảm thấy rất bi ai, nước mắt cứ thế rơi.
"Mĩ Cảnh, em không muốn làm liên luỵ Phương Tuân Kiệm, đúng không? Trước kia không muốn, giờ càng không muốn, vì vậy bất kể lúc nào, chỉ cần bày ra trước mặt em sự lựa chọn, em sẽ lập tức chọn cách rời bỏ anh ta".
Cơ thể đang co trong chăn của cô bất giác run lên.
Anh không nhìn thấy mặt cô, cũng không dám nhìn bộ dạng nước mắt giàn giụa ấy. Đưa tay lau nước mắt trên má mình, anh nói tiếp: "Dung Trí Hằng đúng là đã giấu em rất nhiều chuyện, anh cũng giấu em rất nhiều, đó là bởi vì bọn anh đều không muốn em phải chịu thêm bất kì cú sốc nào nữa, vì vậy mới thống nhất với nhau. Nếu không phải em vô tình nhìn thấy dì, th


Insane