Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
ì những chuyện này cả đời bọn anh cũng sẽ không chủ động cho em biết. Có thể em thấy bọn anh độc đoán, nhưng xin em hãy tin rằng, bọn anh đều là muốn tốt cho em, và cũng muốn tốt cho Dung Trí Dật. Không sai, Dung Trí Dật ngộ sát chị gái em, nhưng sự đau khổ của anh ta, ít nhiều em cũng đã biết. Dung Trí Hằng đối với em trai mình, giống như em đối với Bội Bội, dù người thân có phạm phải sai lầm gì đi nữa, là huynh trưởng, anh ta vẫn muốn giúp em mình che giấu. Mà sự thật thì, chuyện của chị em từ đầu tới cuối không liên quan tới Dung Trí Hằng, khi chuyện xảy ra, đa phần người của Dung gia đang đi nghỉ ở Hawaii, chỉ có Dung Trí Dật và Dung Hoài Đức ở nhà".
Cô không còn rấm rức khóc, mà quay sang lạnh lùng nhìn anh: "Dung Trí Hằng rốt cuộc đã cho anh bao nhiêu? Tại sao anh phải hao tâm tổn trí nói giúp anh ta như thế?".
Ánh mắt cô khiến lòng anh run lên, nhưng anh hiểu tâm trạng cô lúc này, anh đáp: "Nếu em nghĩ như thế, thì sao không nghĩ lại chuyện trước kia, tai sao anh ta luôn phải tạo một hình tượng tốt đẹp trước mặt em? Anh không dám khẳng định anh ta yêu em một trăm phần trăm, nhưng chắc chắn đã yêu hết sức anh ta có thể rồi, nếu em nghĩ với điều kiện của anh ta, tại sao lại phải bỏ nhiều công sức vì em như thế?".
Cô không đáp.
Anh tiếp tục nói: "Đừng nói em không thích anh ta chút nào, ở bên nhau lâu như vậy, em không thể không có tình cảm gì được. Nếu chuyện tối nay không xảy ra, thì việc em lấy anh ta sẽ sớm xảy ra thôi. Giờ anh nói những điều này, không phải muốn đả thông tư tưởng cho em, Dung Trí Hằng vốn là người mạnh mẽ gia trưởng, anh ta đứng dưới lầu mà không lên gặp em, điều đó cho thấy có những việc anh ta biết rất rõ nhưng không muốn xé toạc ra. Anh ta có thể không quan tâm tới quá khứ, nhưng không có nghĩa anh ta chấp nhận chuyện cũ lập lại một lần nữa".
Cô căm hận, ngồi bật dậy, nhìn thẳng vào mắt Lâm Khải Sương, tâm trạng gần như mất kiểm soát: "Lẽ nào em nhất định phải sống dưới sự cho phép của anh ta sao? Bên nhau lâu như thế, có chuyện nào thật sự do em quyết định không? Anh nói đúng, anh ta là một người anh tốt, thỉnh thoảng cũng là người bạn trai không tệ, một người con gái không nơi nương tựa như em mà lại oán hận anh em họ vì người chị mình chưa từng gặp mặt, nghe có vẻ không được lí trí lắm, nhưng nếu đổi lại là anh, anh có thể chấp nhận không? Chấp nhận tình yêu mang tính chất dối lừa này không? Chấp nhận hành vi biết rõ quá khứ của em nhưng lại giả bộ như không biết gì của anh ta không?".
Anh lẳng lặng đợi cô phát tiết hết nỗi oán hận trong lòng, rồi dịu dàng khuyên cô: "Giờ tâm trạng em dễ bị kích động, căn bản không thể bình tĩnh để suy nghĩ. Có lẽ em đang trách anh ta ép em phải lựa chọn, chứ không phải trách anh ta đã giấu em nhiều như thế. Nhưng tình yêu vốn ích kỉ, anh ta muốn có thứ mà trái tim mình khao khát, đương nhiên sẽ không thể cứ thế mà buông tay, nhưng nếu anh ta đã muốn qua anh để ép em lựa chọn, có nghĩa anh ta tin trong lòng em có anh ta".
Cô nhìn anh chăm chăm, nước mắt lại tuôn ào ạt.
Cuối cùng anh không kìm được nữa, đứng dậy rồi nửa quỳ nửa ngồi trước mặt cô, vừa giúp cô lau nước mắt, vừa cười nhẹ dỗ dành: "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Anh không nói gì nữa, cũng sẽ không khuyên em. Em muốn về bên Phương Tuân Kiệm cũng được, muốn xá miễn cho tội lừa gạt của Dung Trí Hằng cũng được, chỉ cần em đừng buồn như thế nữa, khiến anh nhìn cũng buồn theo. Con người sống trên đời này chẳng dễ dàng gì, tại sao cứ phải nghĩ nhiều, quan tâm nhiều như thế, nếu em cảm thấy chán Thượng Hải, ngày mai anh đưa em về Paris, không bao giờ bảo em quay lại nữa". Anh nói mãi nói mãi, chính mình không kìm được lại rơi lệ, mũi tắc nghẹn, cổ họng thì nghẹn ngào, nói tiếp: " Tại anh lắm chuyện, còn khuyên em ở lại, đều tại anh mà ra cả, nếu không, chắc chắn giờ này em đang sống rất vui vẻ ở Paris rồi".
Cô gục đầu vào vai anh, vừa khóc vừa nói: "Em không vui, em không vui chút nào hết. Những ngày rời khỏi Thượng Hải , gần như tối nào em cũng không ngủ được, hễ nghĩ tới lại thấy buồn. Em thật sự hận bản thân mình như thế, cũng rất hận Phương Tuân Kiệm, nhưng em lại không nỡ hận anh ấy, giống như lần tới bệnh viện phá thai vậy, em cảm thấy mình không thể chịu nổi nửa, nhất định quyết tâm rời bỏ anh ấy. Nhưng em thật sự không nỡ. Con người anh ấy, nhìn thì như đối với em rất tệ, thực ra làm chuyện gì cũng đều nghĩ cho em. Anh ấy chưa bao giờ thừa nhận yêu em, còn luôn khiến em cảm thấy mơ mơ hồ hồ, em liền bảo với bản thân rằng, thế cũng chẳng sao, em có thể đợi, đợi mãi, đợi cho tới khi anh ấy chịu nói anh ấy yêu em. Nhưng em không đợi được, cũng không thể trở thành gánh nặng của anh ấy, vì vậy em muốn bỏ trốn, muốn thử bắt đầu cuộc sống mới, thậm chí đón nhận tình cảm của Dung Trí Hằng. Em biết Dung Trí Hằng thật lòng với em, em cũng muốn chân thành đối lại với anh ấy, cho đến hôm nay, em không thể không buồn được". Cô khóc nấc lên, nức nở nói tiếp: "Dung Trí Hằng chắc chắn đã điều tra quá khứ của em từ lâu rồi, bí mật em thận trọng cất giữ đối với anh ta