pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.

còn tăm tích.
Giằng co nội tâm một lúc, cuối cùng anh hứa với cô: "Mĩ Cảnh, anh sẽ không làm việc khiến em phải đau lòng, nhưng em cũng đừng làm việc khiến anh buồn, được không?".
Cô nhắm chặt mắt lại, đáp: "Được".
Dung Trí Dật tưởng rằng phải một thời gian nữa anh mới có thể gặp mặt Hạng Mĩ Cảnh, ít ra thì cũng phải năm bảy hôm. Vì vậy, khi Dung Trí Hằng thông báo, Hạng Mĩ Cảnh chủ động muốn gặp, cả tối anh ta không ngủ được, vừa nhắm mắt là cảnh tượng của tối hôm ấy hiện về, những con người, những sự việc phải mất bao nhiêu thời gian mới dần nhạt nhoà trong kí ức giờ lại ào ào như sóng cuộn tìm đến, như muốn nhấn chìm anh ta.
Hôm sau, Dung Trí Dật đến bệnh viện sớm hơn một tiếng so với giờ hẹn, bước từ thang máy ra, chạm mặt Đoàn Diệu Minh và Đổng Già tay cầm một tập tài liệu dầy đang chuẩn bị đi vào.
Anh ta hiểu ngay tối qua Dung Trí Hằng không về sơn trang, sáng nay nghe bà cằn nhằn mấy câu, có điều chẳng ai còn tâm tư mà nghe nữa, cũng cảm thấy không cần thiết phải giải thích thay cho Dung Trí Hằng, còn bà cụ cũng biết ý không truy cứu sâu, vấn đề vì sao cả đêm anh không về sơn trang tạm gác lại đó. Nhưng điều khiến Dung Trí Dật bất ngờ là, trong lúc mọi chuyện trên thương trường đang hỗn loạn rối bời, Dung Trí Hằng lại mang công việc tới bệnh viện để giải quyết.
Đoàn Diệu Minh cùng Đổng Già chào hỏi anh ta, anh ta gật đầu chào lại, sau đó điều chỉnh hơi thở, chỉnh đốn trang phục xong mới bước về phía phòng bệnh.
Dung Trí Hằng ngồi trên sofa ở gian ngoài xử lí công việc trên máy tính. Cửa mặc dù chỉ khép hờ, nhưng hướng anh ngồi lại là ở mé phải, nên anh liếc thấy Dung Trí Dật tới, ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó trịnh trọng gập laptop lại, vẫy tay bảo Dung Trí Dật vào, nói: "Bà Tần mới đến chưa được bao lâu".
Dung Trí Dật thoáng kinh ngạc nhìn về phía căn phòng nhỏ, cửa đóng chặt, nhưng ngay sau đó hiểu ra, Tần Tâm Nghiên dù sao cũng là người mà Hạng Mĩ Cảnh gọi là mẹ suốt mười năm, dù đúng dù sai, oán hận tình thù, cũng vẫn có tình cảm, không thể vứt bỏ chỉ trong một đêm như vứt rơm, vứt rác.
Dung Trí Hằng thấy tinh thần anh ta không được thoải mái, sắc mặt cũng rất tệ, cau chặt mày, chẳng còn nhận ra khuôn mặt vốn luôn hoạt bát vui tươi trước kia. Dung Trí Hằng hiểu tâm trạng và suy nghĩ lúc này của em trai, vậy là khuyên nhủ: "Tối qua cô ấy đã bình phục rất nhiều rồi, đòi gặp cậu bằng được, điều đó cũng có nghĩa cô ấy không vô duyên vô cớ oán hận cậu vì cái chết của người chị mình chưa từng gặp mặt nữa. Cậu không cần lo lắng căng thẳng quá, cũng không cần phải tỏ ra bi thương, tránh làm ảnh hưởng tới tâm trạng của cô ấy".
Dung Trí Dật khẽ cúi đầu, chua xót nói: "Em không ngờ cô ấy lại nhanh chóng tha thứ cho lỗi lầm của em như thế".
Dung Trí Hằng chỉ nói: "Cô ấy lương thiện và là người hiểu chuyện".
Dung Trí Dật truy hỏi: "Anh đã thuyết phục cô ấy thế nào?".
Dung Trí Hằng vốn định giải thích anh không hề bỏ công bỏ sức ra thuyết phục Hạng Mĩ Cảnh gặp Dung Trí Dật, nhưng ngước mắt nhìn Dung Trí Dật, cảm giác cậu ta sẽ không tin mình nói vậy, và cũng không muốn cậu ta phải suy đoán rồi nảy sinh thêm những khúc mắt mới, nên nói: "Sớm muộn gì anh cũng sẽ kết hôn với cô ấy, việc hai người gặp mặt nhau là khó tránh, so cới việc càng kéo dàu càng khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ, chi bằng sớm giải toả tâm lí cho cả hai".
Dung Trí Dật nghe anh trai nói sẽ kết hôn với Hạng Mĩ Cảnh vào lúc này, vừa kinh ngạc lại vừa như được an ủi, ngập ngừng một lát, lo lắng: "Bà mặc dù không hỏi gì, nhưng anh đột nhiên cho người đưa Grace đi, ngay bản thân anh cũng không về sơn trang, cho dù em có đóng kịch trước mặt bà đạt thế nào, bà chắc chắn cũng sẽ cho người đi điều tra".
Dung Trí Hằng trong lòng đã có tính toán, nên tự tin trả lời: "Phùng gia sẽ biết cách để quản cho chặt cái miệng của Grace, những người khác cũng sẽ không dám nói với bà sự thật".
Dung Trí Dật hỏi tiếp: "Vậy còn cô ấy thì sao? Cô ấy có tình nguyện rời bỏ Thượng Hải, cùng anh về New York, bước vào cuộc sống trong môi trường mới không?".
Ngón tay Dung Trí Hằng khẽ run lên, trả lời câu hỏi này, anh vô thức trở nên thận trọng tới hiếm thấy: "Cô ấy chọn tôi, còn tôi sẽ toàn tâm toàn sức bảo vệ cho cô ấy".
Dung Trí Dật hoàn toàn không biết ẩn tình bên trong, còn tưởng anh nói thế là vì bay từ Thượng Hải tới New York chỉ mất mưới mấy tiếng đồng hồ, nhưng muốn cả Dung gia thật sự chấp nhận Hạng Mĩ Cảnh thì phải bỏ không ít tâm huyết, cho dù kết hôn được như ý nguyện, thì đối với một người không có gia cảnh khấm khá chống lưng như Hạng Mĩ Cảnh, cuộc sống sau này sẽ chẳng dễ dàng gì. Anh chịu nói ra những lời cảm tính như thế, trong lòng Dung Trí Dật thấy vui hơn, nói như trẻ con: "Em nhất định cũng dốc toàn tâm toàn sức ra ủng hộ cô ấy".
Dung Trí Hằng nhìn em trai cười, vỗ vỗ vào vai Dung Trí Dật.
Hai anh em hiếm khi mới có thời gian ngồi nói chuyện riêng với nhau thế này. Mặc dù Dung Trí Dật lo lắng không biết lát nữa gặp Hạng Mĩ Cảnh sẽ thế nào, nhưng thỉnh thoảng Dung Trí Hằng cũng nó