Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2662 lượt.

nhà hàng Tân Cương mới mở ăn cơm, Dung Ngọc Lan vô tình nói rằng hôm nay là sinh nhật Phùng Nghệ Nhân. Sức khoẻ Phùng Nghệ Nhân không tốt, cũng không muốn gặp người ngoài, nên Dung Trí Hằng đặt tiệc riêng ở hầm rượu này. Rõ ràng là Dung Trí Hằng sẽ bao cả tầng, điều đó có nghĩa là người tặng rượu vang trắng cho cô trước đó là Dung Trí Hằng. Nhưng anh vô duyên vô cớ tặng rượu cho cô làm gì? Lẽ nào đúng như Dung Trí Dật từng phân tích, vì cô và Dung Trí Dật quá gần gũi, nên mới có được sự quan tâm đặc biệt của anh?
Nếu thì thật không hợp lí, khiến Hạng Mĩ Cảnh càng thêm tò mò về quá khứ của Dung Trí Dật. Lâm Khải Sương cũng coi là nhanh, hai ngày sau, gọi điện báo cho cô biết tình hình mình tìm hiểu được.
Dù gì cũng là tò mò chuyện đời tư của người ta, sau khi khoá cửa văn phòng cô mới dám nghe điện thoại của Lâm Khải Sương.
Đầu tiên Lâm Khải Sương than thở: "Người khác vừa nghe anh nói muốn biết quá khứ của Dung Trí Dật, còn tưởng anh có tình ý với anh ta, em nói xem anh có oan không cơ chứ?".
Hạng Mĩ Cảnh vừa phải chú ý động tĩnh ở ngoài vừa hỏi: "Vậy anh có được tin gì rồi?".
Lâm Khải Sương nói: "Mối tình đầu của anh ta tên là Theresa thật, tên tiếng Trung của cô ấy là Lương Thần, Hứa Lương Thần, vừa khéo ghép với tên của em thành một vế đối hay. Quê gốc của Hứa Lương Thần ở Huệ Châu, Quảng Đông, theo cha mẹ di dân sang Mĩ từ nhỏ. Số cô ấy cũng thật thảm, năm mười bảy tuổi sau khi cha mẹ bệnh nặng qua đời đã bắt đầu phải lăn lộn ngoài xã hội, làm không dưới hai mươi công việc đủ các loại. Cũng không biết vì sao cô ấy lại quen được Dung Trí Dật, nhưng rõ ràng đây là câu chuyện gà hoá phượng điển hình. Sau đó xảy ra chuyện gì anh cũng không rõ, chỉ biết cô ấy chết ở Dung gia, nghe nói là bị bắn chết".
Hạng Mĩ Cảnh rùng mình: "Bị bắn chết?".
Lâm Khải Sương đoán cô sẽ nghi ngờ, nên giải thích: "Vì cảnh sát kết luận đó là do phòng vệ chính đáng, nên không ai phải chịu trách nhiệm hình sự. Cô ấy lại mồ côi, càng không ai đứng ra kiện cáo gì hết".
Trong lòng Hạng Mĩ Cảnh dâng lên một nỗi buồn vô cớ.
Lâm Khải Sương thấy cô im lặng không nói gì, ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng hỏi: "Thám tử tư có tìm thấy một tấm ảnh hồi cô ấy học trung học. Sau khi xem ảnh anh thấy rất giống em, có cần anh fax cho xem không?".
Hạng Mĩ Cảnh lắc đầu, rồi đột nhiên nhận ra mình lắc đầu Lâm Khải Sương sẽ không nhìn thấy, thế là vội nói: "Không cần đâu".
Lâm Khải Sương sợ làm cô sợ. chỉ khẽ cười: "Đừng nghĩ Dung gia nhiều bí mật, thực ra đại gia tộc nào cũng có nhiều chuyện khuất tất. Em phải biết rằng đằng sau vẻ hào hoa bóng bẩy thường là mớ giẻ lau bẩn thỉu".
Hạng Mĩ Cảnh từng tưởng tượng tới nhiều khả năng khiến người có tên Hứa Lương Thần kia phải bỏ mạng, như gặp tai nạn xe, tự sát, thậm chí là sốc ma tuý, chỉ có điều cô không nghĩ đến trường hợp bị bắn chết. Dù Dung gia có xuất phát từ sự phòng vệ chính đáng, nhưng gây ra một chuyện như thế đối với một cô gái chưa đầy hai mươi tuổi thật quá tàn nhẫn. Nếu Hứa Lương Thần chết trước mặt Dung Trí Dật, thì anh ta sẽ sốc tới nhường nào? Khó trách vì sao Dung Trí Hằng lại mẫn cảm như thế.
Cô đột nhiên cảm thấy Dung Trí Dật vô cùng đáng thương, cũng không hiểu mỗi lần anh ta gọi cô là "Theresa" tâm trạng của anh ta thế nào? Có lẽ cô nên đổi tên tiếng Anh. Nhưng Theresa là tên do mẹ cô đặt, khi mẹ tự sát chẳng để lại gì cho cô, tên tiếng Anh này là vật kỉ niệm duy nhất. Vậy là cô đành nghĩ đến việc sẽ duy trì khoảng cách nhất định với Dung Trí Dật, giữa họ không phải là tình cảm nam nữ, nên sẽ không xảy ra tình trạng lưu luyến không gặp không chịu được, huống hồ chuyện của cô và Phương Tuân Kiệm sẽ có ngày được công khai, trước khi ngày đó đến, cô phải bảo vệ chút danh tiếng cuối cùng của mình cho tốt.






Ngày đầu tiên của tháng Chín bắt đầu bằng một trận mưa lớn, gió thổi mang theo cả hơi lạnh về, giống như đang nhắc nhở những ngày oi nóng cuối cùng của mùa hạ đã kết thúc, sắp tới nhân loại sẽ được tận hưởng một bầu không khí mát mẻ dễ chịu.
Công việc của Hạng Mĩ Cảnh vẫn bận rộn như thường, nhưng dường như cùng lúc với những ngày oi bức kết thúc, mọi sự không thuận lợi, không may mắn trong cuộc sống cũng biến mất theo. Cô không còn gặp Phùng Vũ Phi lần nào nữa, cũng không bị Quý Thục Nghi gọi tới hỏi chuyện, ngay cả quan hệ với Chu Lệ Lệ và Tiền Mẫn cũng khá hoà thuận.
Âu Na thì cho rằng như thế chứng tỏ ông trời rất công bằng, nếu cứ để một người thường xuyên vừa xui xẻo vừa bất hạnh, thì kết quả cuối cùng chính là ép người đó phải dùng bạo lực để phản kháng xã hội. Cách răn đe độc ác nhất là: cho người đó nhìn thấy một tia hi vọng, sau đó ôm tia hi vọng này mà khổ sở và vất vả sống qua ngày, nhưng kết quả khi sờ được tia hi vọng ấy lại phát hiện ra rằng, thực ra đó là sự tuyệt vọng.
Lúc này Hạng Mĩ Cảnh đang xoè ngón tay ra đếm xem còn bao nhiêu ngày nữa Phương Tuân Kiệm sẽ về, chẳng hề lọt tai những lời Âu Na nói.
Âu Na còn tưởng Hạng Mĩ Cảnh vẫn đang đắm chìm trong n