pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.

hung. Hạng Mĩ Cảnh nhìn anh, nhất thời nổi hứng, gửi vào di động cho Phương Tuân Kiệm.
Mãi không thấy Phương Tuân Kiệm trả lời, khi cô xong việc, trên đường về chung cư, anh mới gọi điện thoại đến, cô vừa bắt máy anh đã phủ đầu ngay: "Giờ càng ngày càng to gan nhỉ".
Nghe thấy giọng anh, lòng cô vui vô cùng, cười đáp: "Rõ ràng là em muốn nhờ anh tham mưu xem hai đôi giày bên cạnh đôi nào đẹp hơn thôi. Anh nghĩ đi đâu thế?".
Anh hiểu ý định ban đầu của cô không phải như thế, nhưng lại thuận ý theo cô đáp: "Nếu em thích, thì mua cả hai đôi đi".
Cô đắc ý: "Em giúp người ta đánh bóng tên tuổi, không cần bỏ tiền ra, người ta cũng tặng em hai đôi rồi".
Anh cười hỏi: "Vì vậy em muốn anh khen ngợi em phải không?".
Cô thừa nhận: "Đúng thế, anh mau khen em đi".
Xưa nay anh thường khen cô thông minh, nhưng giờ phải mãi một lúc sau mới nói được, nhưng lại ngập ngừng hỏi cô: "Muốn anh khen cái gì?".
Cô càng đắc ý hơn, giống như được ướm lời bắt đầu tuôn một tràng: "Thông minh, giỏi giang, hào phóng, khéo léo, xinh đẹp, hiểu biết, biết co biết duỗi, thấu hiểu lòng người, biết làm việc nhà, biết nấu ăn, biết chăm sóc bản thân, thân hình lại đẹp, da cũng mịn màng căng bóng".
Anh "á" lên một tiếng, "Thì ra em nhiều ưu điểm như thế".
Cô nặng nề "ừm" một câu đáp lại rồi hỏi ngược anh: "Sao? Anh không đồng ý?".
Anh cười: "Đồng ý chứ, sao có thể không đồng ý đây".
Cô đặc biệt thích giọng nói nhẹ nhàng thoải mái của anh lúc này, nên cứ quấn lấy không chịu tha: "Anh cũng tự mình phân tích đi, rồi nói ưu điểm của mình xem nào".
Anh đơn giản hơn, nói thẳng: "Anh không có ưu điểm".
Cô lập tức phản đối: "Sao lại không có ưu điểm?".
Anh cố ý nghiêm giọng hỏi cô: "Vậy em nói xem ưu điểm của anh là gì?".
Cô chẳng suy nghĩ nhiều, đáp luôn: "Ngoài cái bệnh ưa sạch sẽ quá đáng kia ra, những thứ khác đều lá ưu điểm".
Anh vui vẻ cười: "Vậy chẳng phải anh nhiều ưu điểm hơn em à?", sau đó hỏi tiếp: "Bệnh ưa sạch sẽ của anh khiến em khó chịu lắm sao?".
Cô vội phủ nhận: "Không không. Em cảm thấy mức độ đó vẫn chấp nhận được". Ngẫm nghĩ một hồi, cô nói thật: "Hơn nữa anh như thế, em sẽ không phải lo lắng anh ra ngoài trăng hoa".
Tâm trạng anh bỗng vui vẻ vô cùng: "Em còn nghĩ đến cả chuyện ấy nữa?".
Cô không hề có ý giấu giếm, nói: "Đương nhiên nghĩ chứ, chỉ có điều trước kia nghĩ để đấy mà thôi. Ai biết tới lúc nào đó anh sẽ không cần em nữa".
Anh không phủ nhận suy đoán đó của cô, chỉ cười đáp: "Trước kia anh đâu có biết em lại to gan thế này. Em thường thể hiện rất sợ anh".
Cô chỉ ra trọng tâm vân đề: "Quan hệ khi ấy khác mà".
Anh cố ý hỏi cô: "Khác thế nào?".
Cô láu cá, đáp: "Bao giờ anh về em sẽ nói cho anh biết".
Anh phá lên cười một hồi: "Em hãy chuẩn bị một chai rượu ngon trước đi, anh phải xem khả năng của em bây giờ thế nào mới được".
Cô cười hỏi: "Nếu khả năng chọn rượu không đủ tốt, thì dùng khả năng khác bù vào được không?".
Anh đáp: "Giờ anh đang tha hương nơi đất khách, em trêu chọc anh như thế, có phải hơi vô trách nhiệm không?".
Cô lập tức đỏ mặt, lẩm nhẩm, rồi nghiêm giọng: "Ý em muốn nói là sẽ bù cho anh bằng một bữa ăn ngon. Anh nghĩ đi đâu thế?".
Anh cũng vờ tỏ vẻ nghiêm chỉnh: "Thì anh cũng nói đến một bữa ăn ngon thôi mà, em tưởng anh nghĩ đi đâu?".
Trò chuyện với Phương Tuân Kiệm như thế, Hạng Mĩ Cảnh gần như không còn tâm tư đâu mà lái xe, phải hơn nửa tiếng đồng hồ gần như loanh quanh tại chỗ. Thấy gần hầm rượu, bèn rẽ vào đó chọn một chai.
Thời gian này, khách tới hầm rượu không còn đông nữa, Trần Gia Phong ra nước ngoài tìm hàng, người pha rượu quem thuộc đến giới thiệu cho Hạng Mĩ Cảnh.
Người pha rượu thấy bình thường khi chọn rượu cô rất nhanh nhẹn gọn gàng, nhưng tối nay lại tỏ vẻ vô cùng cẩn thận, còn tưởng cô sắp phải tiếp đón khách quý quan trọng, nên gợi ý cho cô chai vang trắng sản xuất năm 2005.
Cô biết Phương Tuân Kiệm không thích rượu nho trắng, nên không lấy chai đó, tìm lí do để từ chối: "Mười chai thì tới tám chín chai sẽ quá chua". Sau đó chọn một chai rượu vang đỏ Poyferre sản xuất năm 2008.
Người pha rượu đặt rượu về chổ cũ, như nhớ ra điều gì, cười nói với cô: "Chẳng phải lần trước cô muốn biết ai là người đã tặng rượu vang trắng cho mình sao?".
Thực ra cô đã quên chuyện đó từ lâu rồi, giờ nghe anh ta nhắc đến, cô lại đang bận chọn rượu nên hờ hững đáp: "Không phải anh cũng trả lời rằng chuyện ấy liên quan đến đạo đức nghề nghiệp, anh không thể nói cho tôi còn gì?".
Anh ta nhún vai: "Giờ tôi cũng không định cho cô biết người ấy là ai, có điều hiện giờ vừa khéo người đó đang ở tầng chín, nếu cô muốn biết, có thể tự mình lên xem, không vi phạm nguyên tắc làm việc của tôi".
Cô giật mình, bàn tay vốn định cầm chai rượu vang đỏ lên chầm chậm đặt xuống, ngước mắt nhìn anh ta: "Anh nói giờ người ấy đang ở tầng chín?"
Người pha rượu gật đầu cười: "Anh ta bao cả tầng, nên cô không phải lo sẽ nhận nhầm người".
Cô bỗng thoáng ngẩn người. Nếu không nhớ nhầm thì, tối hôm qua cô cùng Dung Ngọc Lan đến