The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

đây chẳng phải một quan niệm tình yêu tốt đẹp gì. Hồ Thế Khang trông có vẻ vô vị, nhưng mà hắn thật thà, muốn tìm chồng thì nên tìm những người như thế chứ! Đúng là không biết trời cao đất dày là gì!
Diệp Thụ Thần nghĩ bụng, phải dạy cho cô em này một bài học mới được. Cho cô ta biết, những tên con trai miệng lưỡi ngọt ngào cũng giống như lợn sề leo cây vậy, không đáng tin.
Quyết định kế hoạch, tự mình xuống đao, phải dạy cho cái quan niệm tình yêu mờ ám của cô em này một bài học nhớ đời. Để cô ta biết thế nào là mấy tên công tử bột, nếu đem người so với người thật thà như Hồ Thế Khang, chắc hẳn lúc ấy bọn họ mới biết đường mà quay đầu.
Diệp Thụ Thần dừng xe: “Tớ đi mua vài cái bánh ngọt, con gái bà chị mới về, thích ăn cái này.” Anh mở cửa xe bước xuống, Thang Hi Hàn gọi với theo: “Mua luôn giúp tớ vài cái nhé!”
Diệp Thụ Thần nhìn anh, cười: “Thế cô vợ cậu thích ăn loại nào?”
Thang Hi Hàn bị anh trêu, có chút không tự nhiên: “Tùy thôi, cái gì mà cô ấy chẳng thích.”
Trong lòng đang tính toán dạy dỗ người khác, muốn làm quen với con gái có một điểm mấu chốt, đó là phải đánh lạc hướng đối phương. Diệp Thụ Thần quay lại cười với Thang Hi Hàn, nghĩ bụng, người anh em, cậu với cô em này bắn mấy quả đại bác cũng chẳng tới, mượn tạm cậu một lúc, đừng giận nhé!
Cô em có biệt danh “Tây Thi bánh ngọt” đỏ mặt ngượng ngùng, không tin lắm, liếc mắt về phía người con trai đang ngồi trong chiếc xe đỗ bên đường. Cô em nhỏ cảm thấy người con trai này đáng tin, không phải dạng trêu hoa ghẹo nguyệt.
“Ừm, hình như em chưa thấy anh ấy đến đây mua bánh ngọt bao giờ, sao anh ấy lại biết em vậy? Không phải ông anh đùa em đấy chứ?” Cô em nhỏ ngượng ngùng hỏi lại.
“Thật mà, anh đảm bảo không lừa em. Bạn anh nhát lắm, nó sống nội tâm lại hay ngại ngùng, anh là bạn nó nên mới giúp thế này chứ!” Diệp Thụ Thần tỏ vẻ rất thành thật đáp, sau đó còn chỉ về phía Thang Hi Hàn.
Thang Hi Hàn nhìn anh ta và cảm thấy rất kỳ lạ.
Diệp Thụ Thần dùng ngón cái chỉ vào một chỗ bất định, hỏi lớn: “Đây phải không?”
Chẳng phải đã nói loại nào cũng được sao, cái tên này trở nên lằng nhằng như mấy bà mẹ vợ từ khi nào thế? Thang Hi Hàn nhíu mày, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Diệp Thụ Thần quay qua, nói: “Đấy, em thấy chưa, nó cũng thừa nhận rồi.”
Cô em nhỏ ngượng ngùng viết một hàng dài, rồi mím môi nói: “Vâng, thế anh bảo anh ấy cứ nhắn tin cho em đã. Chưa quen lắm, em cũng không biết nói gì cả...”
Diệp Thụ Thần mừng rỡ, nghĩ bụng, cô em à, em thật ngoan ngoãn quá đi, anh chưa cần mở lời, đã biết ý của anh rồi. Anh nhấc túi bánh lên, cười nói: “Không vấn đề gì, anh đảm bảo sẽ làm theo ý em.”
Ngày nghỉ, tổng vệ sinh.
Chung cư cao cấp đúng là không giống bình thường, phòng nào phòng nấy đều được trang bị đầy đủ thiết bị, đặc biệt là máy giặt, dung lượng giặt lớn, lại êm ái. Chỉ nhìn thấy chiếc máy giặt đó thôi, Tiểu Viên đã nhớ về cuộc sống bi thương của cái thời còn đi học. Tiểu Viên ôm chiếc máy giặt, cảm giác sung sướng đến không biết trời đất là gì nữa.
Chăn, ga, gối, đệm, rồi rèm cửa sổ,... những thứ có thể giặt đều đã giặt cả rồi. Chẳng còn gì để giặt nữa, cô lại nhớ đến Thang Hi Hàn.
Cầm chiếc chìa khóa Thang Hi Hàn đưa cho, cô sang căn phòng bên cạnh, mở cửa ra rồi bắt đầu dọn dẹp. Đống quần áo anh để trên giường cô đem đi giặt hết. Đến lúc mở tủ quần áo để dọn dẹp giúp anh mới phát hiện, hu hu, tủ quần áo trống không.
Nhẽ nào, anh chỉ mang theo mấy bộ quần áo đó thôi? Cô đã đem đi giặt hết rồi. Toát mồ hôi, Tiểu Viện nghĩ, chẳng sao, vẫn may, nhà anh cũng không xa đây lắm, có thể về nhà lấy, ừm.
Diệp Thụ Thần mua bánh xong, vừa bước lên xe, điện thoại của đứa cháu gái gọi tới, hỏi lúc nào thì nó có bánh ngọt để ăn. Anh cười rồi cúp điện thoại, nói: “Cái con bé này, bây giờ coi mình như hoàng tử của riêng nó vậy, đợi đến lúc lớn rồi, có hoàng tử thật rồi, còn nhớ gì đến ông chú này nữa chứ? Này, bây giờ thì tớ đã hiểu tâm trạng của mấy ông bố có con gái rồi, bảo sao mấy ông ấy cứ không chịu gặp con rể. Ông già nhà cậu có dễ tính không?”
Thang Hi Hàn thấy vẻ mặt ấy của Diệp Thụ Thần, cười nói: “Cậu không phải lo cho tớ. Tớ là tớ chọn chỗ đường đường chính chính, tử tế hẳn hoi.”
Diệp Thụ Thần gật đầu ngưỡng mộ: “Được rồi! Thế không gọi điện cho vợ cậu báo là sẽ về sao? Nhỡ đâu cô ấy ra ngoài?”
Thang Hi Hàn cười, rút điện thoại ra.
“Em đang làm gì thế?”
Mỗi lần gọi điện thoại cứ như thẩm vấn không bằng. Tiểu Viện cầm điện thoại đứng ngoài ban công nhìn bầu trời chuyển sẫm. Vừa khi nãy mới trong xanh, bây giờ đã mây đen vần vũ, cái thời tiết quỷ quái này, bảo thay đổi là thay đổi luôn, nếu biết thời tiết thế này, cô còn giặt đồ làm gì nữa?
“Ừm, cũng chẳng làm gì cả. dọn dẹp nhà cửa thôi.”
“Em không ra ngoài à?”
Ngoài trời càng ngày càng tối, ai mà muốn ra ngoài trong thời tiết này chứ?
“Không ra ngoài, anh không thấy trời sắp mưa sao?”
“Ừ, được rồi.”
Tiểu Viên ngó chiếc điện thoại, anh ấy gọi cuộc điện thoại này có tác dụng gì chứ?
Một lúc sau, trời liền đổ mưa, kè