Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.

m theo đó là những ánh chớp chói lòa và những những tràng sấm vang trời. Khó khăn lắm Tiểu Viên mới treo hết đống quần áo lên, nhưng cô chợt đau khổ nghĩ ra, thời tiết này, thà phơi ở bên trong còn hơn phơi ngoài này. Một cơn gió thổi qua, nước mưa ở ngoài hắt vào trong, bắn hết lên người, Tiểu Viên nghĩ bụng phải quay vào trong ngay.
Thang Hi Hàn vừa cúp điện thoại thì lại ngay lập tức có điện thoại của Tiểu Viên gọi đến. Diệp Thụ Thần cố ý nói lớn: “Ngọt ngào quá đi, lãng mạn quá đi.”
Anh cười rồi nhấn nút nghe: “Viên Viên, có chuyện gì vậy?”
Cơn mưa tầm tã cộng thêm những cơn gió thổi rít. Tiểu Viên gần như ướt sạch, cô gồng mình đứng ở ban công của tầng thứ mười chín, tiếng nói của cô cũng như bị lạnh cóng: “Thang Hi Hàn, anh đang ở đâu? Anh về ngay bây giờ được không?”
Khổ nỗi tầng mười chín cao quá, gió thổi lớn quá, âm thanh nghe không rõ lắm.
“Về á? Hôm nay anh chắc chắn sẽ về.”
Nhưng mà lúc nào mới về chứ? Em lạnh quá!
Tiểu Viên càng nói lớn hơn: “Thang Hi Hàn, anh về nhanh đi, ngay bây giờ! Em... em đang ở ngoài ban công, không vào trong được, em không may để cửa ban công sập khóa. Mưa lớn quá, anh mau về đi!”
Lần này thò Thang Hi Hàn đã nghe rõ ràng: ‘Cái gì? Làm sao? Anh biết rồi, em chờ nhé!”
Nhưng Diệp Thụ Thần ngồi bên cạnh thì không biết hai người bọn họ đang nói chuyện gì. Chỉ nghe tiếng Thang Hi Hàn cứ hỏi cái gì, cái gì, lại cho rằng âm thanh anh mở lớn quá, bèn vội tắt đi.
Tiểu Viên hình như đã nghe thấy tiếng anh trả lời, lại càng nói lớn hơn: “Thang Hi Hàn, anh mau về đi. Em... em bị khóa ở ngoài ban công rồi. Hu hu.”
Một tiếng cười bật ra. Diệp Thụ Thần cố hết sức để kiềm chế nhưng không được, anh bật cười.
Chiếc xe vòng đến cổng khu nhà thì dừng lại. Diệp Thụ Thần ngó đầu ra, một nhân viên bảo vệ mặc quần áo mưa ngay lập tức chạy tới: “Xin lỗi, xin lỗi! Hai anh thông cảm, có hai chiếc xe va chạm ở cổng vào, sự việc vẫn đang xử lý, chắc sẽ xong ngay thôi.”
“Cậu ở đây vòng xe quay về đi, mình tự đi vào cũng được, cũng không xa lắm.” Thang Hi Hàn nói xong toan bước xuống xe.
Diệp Thụ Thần hét lớn: “Cậu thần kinh à! Mưa to thế này không xa cũng thành xa, về đến nhà có mà ướt như chuột lột, đợi lúc nữa đi.”
Sau đó quay sang nói với nhân viên bảo vệ: “Các anh có ô không?”
Anh nhân viên bảo vệ suy nghĩ một lát: “Chúng tôi đều mặc áo mưa cho tiện làm việc, ô thì chắc ở văn phòng có, để tôi tới đó mượn cho một chiếc.”
Thang Hi Hàn đã mở cửa xuống xe: “Không cần phiền anh thế đâu, chỉ có vài bước thôi, không sao đâu mà.”
Diệp Thụ Thần không kịp gọi anh lại. Nhìn bóng anh vút đi trong cơn mưa như trút nước, lắc lắc đầu: “Không sao cả? Ướt sạch rồi còn nói!”
“Thang Hi Hàn, mau cứu em! Cứu em!” Tiểu Viên nhìn thấy bóng anh xuất hiện, liền nhảy tưng tưng ngoài ban công.
Anh vừa mở cửa ban công, ngay lập tức cô lao vào bên trong rũ rũ người, nói: “Lạnh quá đi mất, ướt hết cả rồi. Hu hu, không phải em cố ý đâu.”
Thang Hi Hàn nhìn cô, chẳng biết phải nói gì, sao cô có thể khiến mọi việc đến mức này cơ chứ? Lớn như vậy rồi mà chẳng khác nào một đứa trẻ, khiến anh cả ngày phải lo lắng. Anh vào phòng tắm lấy một chiếc khăn bông lau đầu và lau mặt giúp cô, trong ánh mắt có chút xót xa, nhưng giọng nói vẫn cứng rắn: “Ừ, anh biết là em không cố ý, chắc chắn là em không cố ý ngốc thế này rồi.”
Ai đó cảm thấy mình thật là ngốc, giọng lí nhí, nũng nịu nói: “Anh đừng trách em mà, em cũng đáng thương lắm chứ! Mà sao anh cũng ướt cả rồi thế này, không mang ô à?”
Quần áo dính chặt vào người, bất giác, cô nhảy tưng tưng đến trước mặt anh, nhìn anh chằm chằm.
Đôi mắt long lanh như chứa đầy nước, ánh lên sáng ngời, chóp mũi lạnh cóng đỏ ửng lên, phập phồng trước mắt anh. Bộ quần áo mỏng manh đã ướt hết cả, ôm sát lấy cơ thể cô. Cô cứ nhảy tưng tưng như vậy, những thứ khác cũng giống như chiếc mũi kia, lúc lắc lúc lắc trước mắt anh một cách nghịch ngợm.
Họng anh bỏng rát, nuốt nước bọt, cuối cùng cũng hắng giọng nói: “Anh không sao, lúc về đến đây thì cửa vào có sự cố, xe không vào được, anh đi bộ về.”
Tiểu Viện vô cùng rầu rĩ. Cô lại gây phiền hà cho anh rồi, khiến anh ướt sạch cả người, có khi lại còn bị cảm ấy chứ, nếu không, sao người anh lại nóng thế này, họng cũng khò khè nữa... chắc chắn là có vấn đề rồi.
Cô vội vã đẩy anh vào phòng tắm: “Mau mau, anh đi tắm nước ấm đi cho bớt lạnh. Đừng mặc bộ đồ ướt này nữa.”
Thang Hi Hàn nhìn cô, có chút lo lắng, nói: “Anh không sao, thật mà, em tắm trước đi.”
Tiểu Viện làm bộ tức giận nói với anh: “Sức khỏe em tốt hơn anh, nên đương nhiên là anh tắm trước rồi. Không nói thêm nữa, anh xem, mặt anh đỏ hết rồi đây này, rõ ràng là bị cảm rồi.”
Cô dùng đôi tay nhỏ mềm mại đặt lên cổ, lên trán anh đo thử. Những sợi tóc ướt dính trên má cô, ngọn tóc còn đọng lại vài giọt nước li ti. Chỉ hơi cử động, những giọt nước ấy liền men theo làn da trắng trẻo, nõn nà lăn xuống đôi bờ môi cô. Cô như chẳng để ý gì, chỉ mím mím môi cho tan đi.
Nhưng chính hành động vô thức ấy đã khiến anh cảm thấy cơ